Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1659 lượt.
g nửa năm qua của mình, đã nhẹ nhàng bị chối bỏ, đột nhiên đuổi việc đúng thật giống như đánh đòn cảnh cáo, đánh đến mức kiến cô bối rối. Không trách mấy lần gần đây, khi cô dạy cho Tiểu Duyệt, cha mẹ Tiểu Duyệt không nhiệt tình và thân thiện như trước đây, quá trình dạy học mẹ Tiểu Duyệt thậm chí thường ở trong phòng nghe toàn bộ buổi dạy, cô vẫn không biết điều quan trọng ở đây là gì, cô còn tưởng rằng việc nói đến chuyện quần áo của mình khiến họ hiểu lầm, thì ra là bọn họ đang âm thầm đề phòng cô, nhân dịp có kết quả cuộc thi lần này của Tiểu Duyệt, tiện thể đuổi việc cô luôn.
Bọn họ coi như đã cho cô chut thể diện, ngay lúc đó không lập tức đuổi việc cô, nhưng bây giờ so lập tức đuổi việc cô còn khiến cô khó chịu hơn.
Hải Nhã cúi thấp đầu chậm rãi đi ra khỏi con phố này, cách xa vẫn có thể nhìn thấy Tô Vĩ đang tựa trên xe máy chờ đợi mình, cô đi tới, còn chưa kịp nói gì nước mắt đã rơi xuống, Tô Vĩ giang hai cánh tay ôm cô, nhỏ giọng an ủi: "Sao vậy?"
Hải Nhã lắc đầu một cái, đang muốn nói chuyện, điện thoại trong ngực anh đột nhiên vang lên. Tô Vĩ ôm lấy cô ấn đầu cô vào ngực mình, một tay nhận điện thoại, alo một tiếng.
Trong loa ầm ĩ không chịu nổi, có người đang lớn tiếng la hét, chân mày Tô Vĩ dần dần nhíu chặt: "Ngày mai tôi đi qua."
Người đầu bên kia điện thoại lại hét lên mấy câu, anh đành phải đồng ý: "Tôi lập tức đến."
Thu tay lại, anh vuốt vuốt tóc Hải Nhã, cô dùng sức lau nước mắt, miễn cưỡng cười cười: "Không có việc gì, anh đi đi, em đi thuê xe."
Tô Vĩ dắt tay của cô, suy nghĩ một chút, nói: "Anh và em cùng đi."
Anh muốn đưa em đi đâu?
Vấn đề này, Hải Nhã nghĩ cũng không muốn nghĩ, lúc này cô rất cần anh, anh đem cô đi đâu cũng được.
Xe máy chạy như bay trên đoạn đường vắng, sau đó dần dần đi qua một ngõ nhỏ, cuối cùng dừng ở trước cửa một quán bar. Tô Vĩ bước xuống xe, giúp cô lấy mũ bảo hiểm xuống, trên mặt cô vẫn còn những giọt nước mắt vừa nãy khóc chưa lau khô, anh dùng tay tỉ mỉ lau khô, nhỏ giọng nói: "Cười một cái nào, đừng khổ sở như vậy."
Hải Nhã vô lực lắc đầu: ". . . . . . Cười không nổi."
"Vậy ít nhất đừng khóc." Anh cúi đầu khẽ hôn lên trán cô, "Ngoan, mọi chuyện sẽ tốt ngay thôi."
Lúc cô học cấp ba, có người còn hỏi cô đã đi làm ở đâu rồi phải không, gương mặt cô không trẻ con, cộng thêm vóc dáng rất cao, lúc cô 15 tuổi có người đoán cô là sinh viên đại học.
Người đàn ông này rất hay nói: "Vừa nhìn đã thấy em không giống người ở đây. Đúng rồi, anh họ Triệu, tất cả mọi người gọi anh là tiểu Minh, em cũng đừng khách khí."
"Em tên là Chúc Hải Nhã, đang học đại học."
Hải Nhã do dự một chút, nhìn về phía người đàn ông ba mươi tuổi gọi tiểu Minh, chuyện như vậy cô làm không được, không khách khí lại không quá xa lạ vẫn nên gọi là: ". . . . . . chú Minh."
Tiểu Minh vẻ mặt như bị sét đánh: "Đừng! Đừng! Đừng kêu chú! Anh đâu có già như vậy!"
Hải Nhã cười lên: "Anh Minh."
Tiểu Minh là một người rất hay nói lại rất dễ gần, xử sự cũng tương đối từng trải khôn khéo, sau khi Tô Vĩ rời đi, có rất nhiều khách nam đến đây bắt huyện, phần lớn bị anh nói mấy câu đã quay đi, còn lại một hai mặt dày tìm Hải Nhã nói chuyện, thấy cô hoàn toàn không lý tới, ai cũng chẳng ngờ mặt nóng dán mông lạnh, cũng đành thôi.
Ổn định yên tĩnh uống gần nửa ly nước táo, mặc dù có tiểu Minh không ngừng nói chuyện và chọc cô cười, nhưng Hải Nhã vẫn cảm thấy có chút không thoải mái, cúi đầu xem điện thoại di động, đã hơn mười giờ, Tô Vĩ đã đi hơn nửa tiếng, như thế này mà bảo ngay lập tức trở về? Anh không phải là hơn 12 giờ mới trở lại chứ?
Tiểu Minh cũng ngẩng đầu nhìn đồng hò, vẻ mặt có chút nghiêm túc: "Em gái ở chỗ này đừng đi đâu, anh đi ra ngoài xem một chút."
Anh ta nhờ một cô gái trẻ đến nói chuyện với Hải Nhã, rồi dùng khăn ướt lau tay rồi đi ra khỏi quầy. Bọn họ sao cứ từng người từng người bắt cô ngồi ở chỗ này chờ đừng đi đâu? Hải Nhã buồn phiền trong lòng, đang muốn giải quyết một chút oan ức, ai ngờ ngồi ở chỗ này lại khiến cô càng bực tức hơn.
Cô gái đó nói chuyện với cô mấy câu, thấy cô không yên lòng, vẻ mặt chán chường, dứt khoát im lặng không nói, bởi vì thấy bên cạnh có mấy vị khách mới đến, cô gái đó theo thói quen rót cho Hải Nhã một ly Whisky, còn cho thêm hai viên đá, rồi xoay người chào hỏi khách.
Bản thân Hải Nhã cũng không chú ý, nhìn màu sắc cùng nước táo rất giống nhau, bưng lên uống một ngụm thật lớn, thoáng chốc bị nghẹn đến mức ho khan liên lục. Cô gái kia lúc này mới phản ứng được mình đã rót sai, vội vàng nói xin lỗi với cô: "Ngại quá, thuận tay rót rượu cho cô. Để tôi rót cho cô ly khác."
Hải Nhã lắc đầu: "Không cần, cái này rất tốt."
Người xưa không phải đã nói rồi sao? Mượn rượu giải sầu? Không uống rượu không có cách nào để hiểu được mọi việc, chẳng được bao lâu, cô đã cảm thấy toàn thân ấm áp lại nhẹ nhàng, ánh đèn mờ ảo ở nơi này đã từng khiến cô cảm thấy khó chịu, tiếng đàn dương cầm nhẹ nhàng, đột nhiên trở nên rất thích hợp rất