Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tác giả: Thập Tứ Lang

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

"Không có gì, lần sau cậu nhớ chú ý một chút."
Thấy cô xoay người không chút do dự đi vào tàu điện ngầm, Đàm Thư Lâm nhịn không được nữa, nói với cô: "Vậy. . . . . . tôi muốn cảm ơn cậu, tôi mời cậu ăn cơm nhé?"
Hải Nhã nhìn gương mặt chật vật của cậu ta, không lên tiếng. Chính cậu ta cũng phản ứng kịp, vuốt vết thương cau mày, lầu bầu: "Chờ vết thương lành đã."
Cô lắc đầu: "Không cần, tớ còn có chuyện, đi trước."
Đàm Thư Lâm đứng như vậy nhìn cô đi vào trạm xe lửa, trong lòng có một cảm giác gì đó, anh cũng không biết đó là cảm giác gì, dù sao cũng rất lạ, tại sao trên đời lại có người như Chúc Hải Nhã? Nếu không có cô, anh không chừng đã sống một cách bừa bãi phóng túng. Nếu thật không có cô, giống như mọi việc không có ý nghĩa.
Cậu cứ đứng giữa trời như vậy, trên gương mặt bị tổn thương, ở đâu cũng không khó chịu, chỉ đành phải vừa che vừa mắng, xoay người rời đi.






Tuy rằng lần này bị đến cục cảnh sát khiến cậu ta sợ hãi, nhưng cuối cùng vẫn không lưu lại hồ sơ, nhưng mà đối với Đàm Thư Lâm hình như cũng là một đả kích không nhỏ. 20 năm qua mỗi chuyện mà cậu ta trải qua đều thuận lợi, ở nhà có cha mẹ yêu thương, lúc ra ngoài người khác vì nể mặt mũi của gia đình cậu cũng rất khách khí, bên cạnh vô số người nịnh bợ lấy lòng không đếm hết, lúc cậu ta giận dữ lấy bọn họ ra hung hăng xả giận cũng không ai dám nói gì, khi cậu phát hiện bởi vì tính khí ương ngạnh của mình mà lại đụng phải một bức tường cao, thì rốt cuộc vẫn không thể ngu ngốc mà cứ đụng vào được.
Mơ màng ở nhà một ngày, đến chiều Đàm Thư Lâm cuối cũng cũng bình tĩnh lại, vội vàng gọi điện thoại cho Hải Nhã, cô bây giờ càng ngaỳ càng không khách khí, trước kia điện thoại cho cô, điện thoại đổ chuông chưa đến nửa phút đã nhận, mà bây giờ điện thoại đổ chuông cả buổi, đột nhiên điện thoại cắt đứt, cô lại dám tắt điện thoại.
"Mẹ nó. . . . . ."
Đàm Thư Lâm bắt đầu ngang ngược cứng rắn, gọi điện thoại cho cô liên tục nửa giờ liền, Hải Nhã không còn cách nào khác đành phải nhận điện thoại, qua ông nghe thấy giọng nói của cô hết sức mệt mỏi và buồn bực.(DĐ lê quý đôn)
"Cậu lại có chuyện gì nữa vậy?" Giọng nói của cô hơi khàn, có lẽ là mệt.
5 vạn chỉ là số tiền đặt cọc ban đầu thôi, sau này còn phải lắp đặt thiết bị và quảng cáo nữa, lại là một khoản lớn hơn, dù thế nào đi nữa cậu ta cũng nhiều tiền mà. Hải Nhã lười phải suy nghĩ chuyện của cậu ta, nắm cái muỗng múc bánh trôi trong chén, mới vừa đưa đến miệng, tin nhắn điện thoại di động lại vang lên, cô mở ra đọc, Đàm Thư Lâm gửi cho cô một tin nhắn: "Bức ảnh ở KV tôi xóa rồi, chuyện lần trước là do tôi quá xúc động. PS: Nhớ kỹ không được đem chuyện ngày hôm nay nói ra đó."
Vì thế. . . . . . Đây thật ra là trao đổi ngang bằng? Hải Nhã bật cười, tình trạng trao đổi buôn bán cuối cùng cũng chứng tỏ cậu ta đã lớn thêm vài tuổi rồi, đã không phải là học sinh tiểu học nữa, mà đã biến thành một học sinh trung học rồi.
"Hải Nhã, Hôm nay có muốn đến KV Lạc Lai hát không?" Dương Tiểu Oánh rất vui vẻ, "Tiểu Trần hôm nay đi làm, chúng ta có người quen nên không lấy tiền."
Cái gì mà có người quen không lấy tiền, cậu ta thật ra là muốn đến gặp tiểu Trần. sau khi Hai người bọn họ xác định quan hệ yêu thương, Dương Tiểu Oánh giữ vững lý trí không dọn ra ngoài ở chung với anh ta, cộng thêm lần này lại vừa đi học lại vừa đi làm, thời gian gặp mặt cửa hai người thật không nhiều, đối với những người đang bước vào giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt mà nói, đúng thật là không thể nào dễ chịu.
Hải Nhã là người biết lắng nghe, nên đã đồng ý. Cô cũng đã rất lâu rồi không đến quán KV Lạc Lai, cái nghề này nhân viên làm thêm không cố định so với cô suy nghĩ nhiều hơn rất nhiều, đi theo Dương Tiểu Oánh vào cửa, trước cửa cũng vậy mà nhân viên tiếp khách cũng vậy, phần lớn đều là gượng mặt lạ, người duy nhất nhìn quen là tiểu Trần, anh ta mang theo ống nghe ở trong góc không biết cùng người khác nói gì, cho đến khi Dương Tiểu Oánh phất tay gọi anh, vẻ mặt anh vui mừng đi đến.
"Làm sao lại đột nhiên đến đây? Không nói cho anh biết trước một tiếng!"
Tiểu Trần không kìm lòng được kéo một cánh tay của Dương Tiểu Oán, rất lâu mới phát hiện Hải Nhã đang đứng ở một bên, anh có chút xấu hổ, mỉm cười gật đầu chào cô.
"Em đến để bắt quả tang, " Dương Tiểu Oánh cười nói đùa, "Có cái yêu đương với cô bé nào, bảo cô ta trốn ngay, đừng để em nhìn thấy."
"Nói bậy bạ nữa."
Tiểu Trần thân mật nhéo mũi cô, dẫn hai người lên tầng, mở một phòng bao để hai người đi vào, một lát sau lại mang hai ly nước trái cây đến, mông cứ như vậy dính vào trên ghế sa lon, sống chết không di chuyển.
Hải Nhã vội vàng kiếm cớ đi nói toilet, để khoảng không để hai người bọn họ tâm sự. Quán KV Lạc Lai kinh doanh vẫn luôn tốt như vậy, dù là bất cứ lúc nào, khách đến quán đều rất đông, nhân viên thu ngân và phục vụ cũng đã thay thai người khác rồi, không ai biết hải Nhã cả, lão Trương cũng không ở đây, cũng đỡ xấu hổ hơn một chút.
Đứng ở trong


Duck hunt