XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tác giả: Thập Tứ Lang

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.

ôn nửa ngày cũng chỉ có nước, như vậy ngược lại càng khó chịu, ói đến trước mặt hoa lên thấy cả sao, trời đất quay cuồng lên cả, mọi vật đều chao đảo, cô căn bản đứng không vững.
Cô không nhớ rõ mình được đưa về như thế nào, hôm mê bất tỉnh ngủ một giấc, lúc tỉnh lại trước mắt tối đen, trong cổ họng giống như bị lửa đôt, đầu vừa nặng lại đau. Cô ôi một tiếng, người bên cạnh lập tức chuyển động, bật sáng đèn bàn, bàn tay đỡ lấy ót cô, nhỏ giọng hỏi: "Muốn uống nước?"
Hải Nhã nhận lấy ly nước lạnh trong tay anh một mạch uống cạn, hai bên thái dương giật giật đau nhức vô cùng, cô lấy tay che mắt, lẩm bẩm: "Chói mắt. . . . . ."
Đèn bàn lập tức bị tắt đi, trong phòng lại lần nữa không có ánh sáng, cô mê man nằm nữa ngày, trong lòng dần dần bắt đầu tỉnh táo, cô hình như là uống say trong quán bar, gặp phải Đàm Thư Lâm, còn cái nhau với cậu ta một trận, sau đó. . . . . . Sau đó thế nào? cô không nhớ nổi, lật người, đầu đụng vào một người, cô ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt quen thuộc, cô giật mình, khàn khàn hỏi: "Tô Vĩ?"
Anh ừ một tiếng: "Bạn cùng phòng của em gọi điện đến, anh nói với cô ấy tối nay em không trở về.”
Hải Nhã phản ứng so bình thường chậm nửa nhịp, qua một lúc lâu vẻ mặt sợ hãi, theo bản năng sờ sờ trên người —— quần áo may mắn vẫn còn, chuyện gì cũng không xảy ra.
Tô Vĩ nửa nằm ở trên giường, trong tay nắm điện thoại di động, trong bóng tối, chỉ có ánh sáng màn hình lóe lên.
Sau khi cơn say đi qua, chỉ còn lại sự vô lực và uể oải, Hải Nhã chậm rãi dịch qua, đầu tựa vào trên người anh, anh dang tay ôm chặt cô, bàn tay sờ sờ mặt của cô, âm thanh rất thấp: "Mặt còn nóng lắm, ngủ tiếp đi."
"Không muốn ngủ." Cô chôn ở trong ngực anh, nhìn điện thoại di động của anh, Anh đang lên mạng, xem tin tức thể thao.
"Thật xấu hổ, em uống quá nhiều rồi, có phải rất phiền phức không?" Cô nhẹ giọng hỏi.
Tô Vĩ trầm mặc chốc lát, nói: "Em nói mớ rất nhiều."
Hải Nhã cười xấu hổ: "Chắc là toàn lời nói dỗi phải không?”
Anh không có trả lời, chỉ là chắm chú nhìn màn hình điện thoại di động. Hải Nhã không muốn anh im lặng như vậy, cô ôm chặt anh, anh là cây gỗ đã cứu vớt cô, không biết tại sao anh lại không ôm chặt cô hơn? Cô rất cần anh lúc này dịu dàng với mình, cho dù là kêu tên cô một tiếng.
Tay của anh thủy chung không nặng không nhẹ vòng quanh cô, thái độ của anh vĩnh viễn không nóng không lạnh như vậy, làm người ta sắp nổi điên.
"Tô Vĩ, ôm em." Cô suy yếu mở miệng, "Đừng rời bỏ em."
Anh rốt cuộc từ từ để điện thoại đi xuống, bàn tay ấm áp êm ái lướt qua mái tóc dài của cô, dần dần chạm nhẹ lên gò má nóng bỏng của cô, đột nhiên nhẹ nhàng nắm chặt cằm của cô, ánh mắt sáng quắc nhìn cô, cặp mắt kia trong bóng đêm như chấm nhỏ.
"Đã nửa năm rồi, " giọng nói anh trầm thấp, "Em cái gì cũng không nói với anh, em xem anh là cái gì?"






Hải Nhã bỗng nhiên xuất hiện cảm giác khủng hoảng, giống như sắp chết đuối ôm chặt lấy một cây gỗ, còn chưa may mắn bao lâu, cột gỗ này lại đột nhiên sống lại, vùng vẫy muốn rời khỏi mình. .
Thì ra là đã qua nửa năm rồi, từ lúc ở trong tiệm internet ngột ngạt đó bắt đầu, thời gian trôi qua nhanh như vậy, tất cả mọi việc giống như mới phát sinh.
Trong đêm tối cô nhìn thẳng vào mắt anh, như muốn từ trong mắt anh tìm ra một chút gì đó khiến cho người ta an tâm, nhưng quá tối, cái gì cũng không thấy rõ – Có lẽ anh cũng chỉ nói đùa một câu với cô mà thôi, hù dọa cô một chút.
Hải Nhã vươn tay, muốn sờ sờ mặt của anh, mới đưa đến một nửa đã bị bắt được, nhẹ nhàng đẩy ra.
"Tô Vĩ." Cô không hiểu nhìn anh.
Hải Nhã thật nhanh từ trên giường đứng lên, mang giày bước đi. Nàng cảm thấy nếu mình đợi tiếp nữa, chắc chắn sẽ bị bức bách đối mặt với chuyện gì đó rất đáng sợ, cô vẫn trốn tránh, không chịu đối mặt những thứ đó.
Cô biết Tô Vĩ không phải như vậy, anh vừa thần bí lại dịu dàng, săn sóc lại mạnh mẽ, giống như một anh hùng có một không hai là từ một cái thế giới khác hạ xuống, cho cô tất cả mọi thứ cô muố. Không ai muốn suy nghĩ đến sự thật, không người nào muốn đối mặt với sự hèn hạ của bản thân, không ai muốn nói lên rằng: bản thân sai lầm rồi.
Đẩy cửa chính ra, cô không kịp đợi thang máy, trực tiếp chạy xuống theo bậc thang. Anh không đuổi theo, không hỏi, dường như ngay cả đầu cũng không quay lại.
Cô không nói được mình rốt cuộc đang sợ hãi cái gì, sợ anh? Hay là sợ mình?
Ở Sâu trong nội tâm của cô vẫn luôn hoảng sợ, hốt hoảng, biết rõ tương lai đã được định sẵn, rồi trong tâm vẫn tồn tại sự may mắn, nếu như không có thể trốn tránh, vậy thì hãy tha hồ vui chơi cho đến ngày tận thế. Ở trong quán bar thừa dịp say rượu cùng Đàm Thư Lâm đại náo một lượt, cảm giác vui sướng chỉ có trong nháy mắt, sau đó cô lại chìm vào trong sợ hãi thật sâu — Cậu ta sẽ không về tố cáo với bố mẹ cô chứ? Nếu như bọn họ biết, nhất định sẽ cảm thấy thất vọng đối với cô chứ? Có thể hay ghét cô không? Rồi hối vận vì đã nhận và nuôi dạy cô?
Như vậy thật sự rất mệt mỏi, cô cảm thấy m