XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tác giả: Thập Tứ Lang

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.

tolet khoảng 10 phút, có lẽ hai người bọn họ ngọt ngào tâm sự chắc cũng xong rồi, Hải Nhã liền trở lại phòng, giơ tay lên gõ cửa, sau đó khẽ mở ra, đúng lúc Dương Tiểu Oánh và tiểu Trần đang nói chuyện, hình như tranh cái chuyện gì đó, giọng nói của tiểu Trần rất vang: "Đúng vậy! Anh con mẹ nó chính là người nghèo rớt mồng tơi! Anh không nuôi nổi em! Nên em đã vội vàng tìm việc mới, còn nói yêu anh gì chứ!"
Cãi nhau? Hải Nhã lúng túng đứng ở ngoài cửa, cánh tay đang cầm nắm cửa, vào cũng không được ra cũng không xong.
Người ở bên trong hình như không phát hiện cửa đã bị mở ra, giọng nói cửa Dương Tiểu Oánh còn mang theo tiếng khóc nức nở: "Em lúc nào thì nói anh là nghèo rớt mồng tơi? Em khổ cực đi làm cũng là sai à? em không làm gì cả cứ ở nhà để anh nuôi, khác gì heo đâu, như vậy anh vui à?”
"À, thì ra sống dựa vào anh giống như heo. Được! em được lắm!"
Anh ta tức giận đem gạt tàn thuốc nện ở trên khay trà, không nói chuyện nữa, cả căn phòng chìm trong im lặng.
Hải Nhã suy nghĩ hồi lâu, quyết định lặng lẽ đóng cửa lại, lại vào toilet đứng thêm 10 phút nữa mới quay lại, lần này gõ cửa bên trong nhanh chóng có phản ứng, tiểu Trần ngồi dựa vào cạnh cửa kéo cửa ra, Dương Tiểu Oánh nhìn về phía cô nói đùa: "Cái cậu này ở bên trong toilet lâu vậy !"
Hải Nhã mỉm cười ứng phó mấy câu, len lén quan sát vẻ mặt hai người bọn họ, giống như đã bình thường trở lại, trên mặt Dương Tiểu Oánh vẫn còn đỏ ửng, ngọt ngào nhìn về phía tiểu Trần cười: "Anh còn ngồi đó? Coi chừng quản lý thấy đấy! Nhanh đi mau lên!"
Tiểu Trần vẫn còn hơi lo lắng, đưa mắt ra hiệu cho cô: "Buổi tối . . . . . ?"
Dương Tiểu Oánh ra sức mà vẫy tay: "Biết rồi biết rồi! Đi nhanh đi!"
Hải Nhã chờ tiểu Trần đóng cửa đi ra ngoài, mới thử thăm dò hỏi: "Buổi tối cậu cùng Tiểu Trần đi ăn à?"
Dương Tiểu Oánh ôm mặt lắc đầu, có chút xấu hổ: "Anh ấy chín giờ tan ca, chuyện này. . . . . . Hải Nhã, buổi tối tớ sẽ không về đâu."
"A. . . . . ." Hải Nhã cũng có chút lúng túng, có câu nói vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, câu nói này, câu nói này rất đúng, lúc vừa rồi hai người bọn họ còn cái nhau nảy lửa, mà một lát sau lại dính vào nhau rồi.
"Cậu thật sự không muốn đến sống cũng Tiểu Trần à?" cô hỏi cẩn thận.
Dương Tiểu Oánh ngây ngẩn một hồi, cười lắc lắc đầu: "Tớ phải có cuộc sống của mình. chuyện gì cũng dựa dẫm vào đàn ông, dựa vào tình cảm, không sẽ không được lâu dài."
Hải Nhã cũng có chút ngẩn ngơ, lẩm bẩm: "Cậu nói đúng."
Co phải thái độ lý trí như vậy thì tốt hơn không? Mọi việc đầu tiên là phải lo lắng cho bản thân, không cần hi vọng xa vời là người khác sẽ yêu mình cả đời. Cuộc đời này thống khổ nhất, không phải là không có tình yêu, mà là có được sau đó lại mất đi, vì không muốn một ngày nào đó sẽ phải chịu đau khổ như thế này, mỗi người phải yêu bản thân nhiều một chút.
Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng một cái đã đến tháng sáu, mùa hè năm nay đến đặc biệt sớm, quần áo mùa xuân vừa mới mặc được mấy ngày, đã phải thay quần áo mỏng mùa hè rồi.
Ngày thứ ba lại đến ngày Hải Nhã đến nhà dạy kèm anh văn cho Tiểu Duyệt, đứa bé này lần trước thi trắc nghiệm anh văn được 82 điểm, cô đã tuân thủ lời hữa, mua chon con bé một cặp tóc con thỏ, đôi mắt được đính bằng thủy tinh, Tiểu Duyệt rất thích, ngược lại mẹ Tiểu Duyệt lại có chút xấu hổ. Người biết nhìn sẽ biết kẹp tóc này không hề rẻ, Hải Nhã làm gia sư một tháng tiền công cũng không đủ mua mấy đôi, vì vậy cô muốn đưa tiền cho Hải Nhã: “Cô giáo Chúc, vật này cứ để cô mua cho, để cháu tiêu tiền như vậy cô thật sự là quá xấu hổ.”
Hải Nhã từ chối nhã nhặn: "Không có gì, là cháu đã đồng ý mua cho con bé, cô giáo như cháu cũng rất vui mừng."
Mẹ Tiểu Duyệt không biết nghĩ tới điều gì, muốn nói rồi lại ngừng, cuối cùng không nhịn được, mới nói: "Cô muốn cùng cháu trao đổi một chút, kỳ học sau không phiền đến cô giáo Chúc nữa, cháu vẫn là sinh viên đúng không? Nên lấy việc học làm trọng."
Hải Nhã sững sờ, cũng không ngờ đối phương sẽ nói đuổi việc cô như vậy, lẽ ra cô còn muốn dạy cho Tiểu Duyệt dạy nửa năm nữa, đứa nhỏ này thành tích anh văn thi đã cao hơn rất nhiều, tại sao lại muốn đuổi việc gia sư như cô.
"Là cháu dạy không tốt sao?" Cô cẩn thận hỏi.
Mẹ Tiểu Duyệt miễn cưỡng cười: "Không phải, chạu dạy vô cùng tốt, Tiểu Duyệt nhà cô với cháu cũng rất hợp nhau . Chỉ là cái đó. . . . . . cô giáo Chúc, cô cũng không khách khí nói thật với cháu luôn, chồng cô nói, mấy tháng trước cháu có một người bạn bởi vì đánh nhau bị đưa đến đồn cảnh sát. Cháu...bạn cháu quan hệ có chút. . . . . . Nói như thế nào đây, không quá thích hợp. Nhưng mà gia đình cô vẫn cảm ơn cháu, Tiểu Duyệt tìm nhiều gia sư như vậy, chỉ có cháu dạy con bé tốt lên."
Thì ra là bởi vì chuyện của Đàm Thư Lâm. . . . . . trong lòng Hải Nhã có chút uất ức , sau khi cắn môi im lặng nửa ngày, rốt cuộc gật đầu một cái: "Vậy. . . . . . Cháu cũng rất vui vẻ khi ở đây làm nửa năm. Cám ơn, hẹn gặp lại."
Cô xoay người rời đi, càng nghĩ càng thấy phải uất ức, giống như sự cố gắn