Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang
Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1685 lượt.
ại chỗ như vậy, giống như đang nhìn lại cậu, lại giống như không nhìn thấu, giống như đang nói: có chuyện thì đến đây nói, không có thì đi đi.
Trong bụng có một ngọn lửa thiêu đốt ngày đêm, đang ra sức tiêu biến đi, cậu thử bước đến gần cô thêm mấy bước, nhưng ngược lại cảm thấy xa hơn, rồi đột nhiên xuất hiện sự chênh lệch của mức nước giữa lòng sông so với mặt biển làm cậu không biết làm sao. Cậu theo bản năng sờ điện thoại di động của mình, giống như số điện thoại của cha mẹ Hải Nhã chính là cứu tinh duy nhất của cậu lúc này, nhưng chính cậu cũng cảm thấy không có ý nghĩa, tranh hơn thua với một cô gái, nhiều lần lặp đi lặp lại biện pháp gọi cho cha mẹ cô để ép buộc, cậu ta có tùy hứng nữa cũng cảm thấy chuyện này rất ghê tởm.
Trong ánh mắt dịu dàng lạnh nhạt đó của cô, giống như là muốn đẩy cậu ra, hoặc như là muốn túm lấy cậu buông tay.
Đàm Thư Lâm vẫn đứng như vậy một lúc lâu, một chữ cũng không nói, định xoay rời đi.
Dương Tiểu Oánh rất kỳ quái hỏi: "Là hàng xóm của cậu đúng không? Tại sao gọi một tiếng rồi lại đi?"
Hải Nhã mỉm cười: "Ai biết được? cậu ta luôn luôn điên điên khùng khùng như vậy."
Thứ ba ở trong quán cà phê, quản lý vắt hết óc làm rất nhiều hoạt động, khách so bình thường phải nhiều hơn gấp hai ba lần, rất nhiều khách nam cố tình muốn Hải Nhã đến tiếp, cô loay hay đến mức chân không chạm đất, đến ngay cả miếng nước cũng chưa kịp uống, khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi một chút, sau lưng lại có người gọi cô: "Em gái! Em gái ở bên kia?"
Những khách hàng lỗ mãng như thế này cũng không ít, Hải Nhã đã sớm thấy nhưng không thể trách mắng, bình tĩnh xoay người, chỉ thấy gần cửa sổ trên một ghế sa lon bốn chỗ ngồi có ba người đàn ông đang ngồi, một người trong đó đang vẫy tay với cô, nhìn vô cùng quen mắt.
Hải Nhã đi tới, ngay lúc này không thể nhớ nổi tên anh, do đang do dự không biết xưng hô như thế nào, người nọ lại cười lên: "Đúng thật là em! Lúc nãy còn chưa chắc chăn ! Em gái đi làm ở chỗ này à?"
Cô gật đầu, trong đầu cố gắng suy nghĩ, rốt cuộc nhớ tên anh là gì, lễ độ kêu: "Anh Minh."
Người này là người phục vụ của quầy rượu lần trước Tô Vĩ đưa cô đến, tên là tiểu Minh, anh còn nói chuyện với cô thời gian rất lâu.
"Hôm nay anh mốn gọi tiểu Tô ra ngoài cậu ấy từ chối là có việc, thì ra là muốn đến đón em tan làm.” Tiểu Minh đặc biệt quen thuộc, còn hỏi, "Em mấy giờ tan việc?"
"Hôm nay cửa hàng đông khách, có thể phải đến hơn mười giờ mới về."
Hải Nhã còn chưa nói hết, lại có khách hàng gọi cô, cô áy náy cười một tiếng, xoay người rời đi.
Có người hỏi tiểu Minh: "Cô ấy là bạn gái Tô Vĩ à? Gạt người chứ? Là cô gái xinh đẹp như thế này à!"
Tiểu Minh vươn tay, làm bộ dạng côn đồ: "Đánh cuộc một lần?"(Diễn Đàn Lê Quý Đôn)
Hải Nhã vẫn bận phục vụ cho đến tận lúc quán cà phê đóng cửa cũng không rảnh uống miếng nước, cũng không chú ý đến tiểu Minh bọn họ chưa đi, hôm nay doanh số buôn bán so với bình thường nhiều gấp mấy lần, quản lý cười tươi như hoa, săn sóc dặn dò mỗi cô gái trẻ tuổi trong tiệm: "Hôm nay về tương đối trễ , các em đi đường ban đêm cẩn thận một chút, chú ý mắt nhìn 6 phương tai nghe 8 hướng, nếu gặp nguy hiểm báo ngay 110."
"Thôi đi, miệng quạ đen!" Dương Tiểu Oánh cười trợn mắt nhìn anh ta, kéo cánh tay Hải Nhã, "Hôm nay mệt quá, chúng ta thuê xe về nhé?"
Hải Nhã bận rộn một đêm, ngay đến cả toilet cũng chưa đi, bởi vì thấy đồng nghiệp đều ra bên ngoài, cô liền nhanh chóng đi toilet, lúc đi ra quán đã trống không, chỉ còn quản lý cùng Dương Tiểu Oánh chờ ở cửa.
“Thật xấu hổ quá, em ra hơi muộn." cô vội vàng chạy tới.
Quản lý khóa chặt cửa, vui vẻ bước đi, Dương Tiểu Oánh lắc đầu: "Nhìn anh ta vui mừng, anh ta tiền kiếm được đều dựa vào việc bóc lột chúng ta, hôm nay về trễ như vậy, cũng không cấp tiền làm thêm giờ."
Dương Tiểu Oánh đối với chuyện tiền bạc đặc biệt nhạy cảm, một khi đã làm thêm giờ lại không cho tiền làm thêm giờ, cô ấy rất không vừa lòng, có thể nói đến cả một đêm. Hải Nhã đang muốn đổi lại đề tài, chợt nghe trên đường lớn truyền đến một hồi gầm rú của xe máy, âm thanh quen thuộc này làm lông măng trên cả người cô đều bị dựng lên, dường như là lập tức đông cứng tại chỗ.
Chiếc xe máy phân khối lớn giống như một con dã thú khổng lồ, trong nháy mắt đã dừng trước mắt, im lặng dừng ại, người trên xe áo khoác ngắn tay mở rộng, lộ ra chiếc áo sơ mi đen quen thuộc, không cần tháo xuống nón an toàn, cô cũng biết người kia là ai.
Hải Nhã muốn bước đi. Muốn làm như bình thường tự nhiên tránh ra, nhưng chân của cô giống như bị đóng đinh trên đất, không thể nào di chuyển được. Người trên xe hình như cũng do dự một chút, từ từ tháo mũ bảo hiểm xuống, lộ ra sống mũi và lông mi dày quen thuộc.
". . . . . . Có thấy tiểu Minh không?" Tô Vĩ đưa mũ bảo hiểm cầm trên tay, nhỏ giọng hỏi.
Trong đáy lòng Hải Nhã đột nhiên nổi lên một sự oán hận rất vô lý, trong nháy mắt, cô thậm chí còn cho là mình đã bắt đầu hận người này rồi. Anh tự ý xông vào, lại tự ý rời đi, gặp mặt lần nữa còn có thể nhẹ nhàng như không c