pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tác giả: Thập Tứ Lang

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.

ớt này như một luồng điện chạy toàn thân cô, cô có cảm giác như một dòng nước muốn chảy ra.
Anh đột nhiên bế cô lên, đi vào phòng ngủ, đem cô đặt lên trên giường.
Quần áo ướt đẫm mồ hôi trên người bọn họ đã sớm không biết đi nơi nào, Hải Nhã có cảm giác mình sắp điên rồi, trước đây rất lâu, khi chưa có Đàm Thư Lâm, cô luôn ảo tưởng đêm đầu tiên của mình sẽ như thế nào, đối phương phải là một người đàn ông một dịu dàng mà săn sóc , bất kể cô yếu đuổi hay cố tình gây sự, cũng rộng lượng mà tha thứ, phòng ngủ bọn họ sẽ được trang trí bằng hoa, tất cả đều ấm áp mà lãng mạn.
Cũng không phải như bây giờ bởi vì phóng túng mình mà cảm thấy rất vui vẻ, giống như những sợi rong biển dây dưa vuốt ve lẫn nhau, đều muốn ăn đối phương vào trong bụng. Nhưng cô lại cảm giác loại chuyện này dũng khí điên cuồng mà hưng phấn, trong bóng tối như thế này, cô giống như có thể nhìn thấy đươc chân thực bản thân mình: tham lam vô độ, mãnh liệt bá đạo.
Tay của anh càn rỡ chạy dọc theo người của cô, hai đôi môi bị thương quấn quýt không tách ra, cái loại cảm giác vì ma sát lẫn nhau mà sinh ra đau đớn khiến máu sắp sôi trào. Hải Nhã cố hết sức thở hổn hển, anh vội vàng mà điên cuồng, cũng mất trí giống như cô, hai người chìm đắm trong Địa ngục ngọt ngào an ủi nhau.
Đôi môi đang dây dưa chợt tách ra, Hải Nhã cảm thấy một cảm giác trống không vô cùng, giơ tay lên ôm lấy cổ của anh, giọng nói khàn khàn: "Quay lại!"
Anh đang kề lên gò má nóng bỏng của cô, lại tiếp tục hôn, sau đó chính là đau đớn, không gì so sánh nổi, chưa từng 1 lần trải qua không thể nào tưởng tượng được nỗi đau đớn đó. Hải Nhã run rẩy bật ra tiếng rên rỉ, hai chân run lên, lôi tóc anh muốn đẩy anh ra. Tô Vĩ một tay vòng xuống dưới eo cô, ôm thật chặt, một cái tay nhẹ nhàng đặt lên trên trán cô, cúi đầu từng chút từng chút một hôn đôi môi đang run rẩy của cô.
". . . . . . Chịu đựng." Giọng nói của anh cũng run rẩy, "Lát sẽ qua ."
Không có ánh trăng lãng mạng, không có một căn phòng tràn đầy hoa tươi, cô cảm thấy những thứ kia đã hoàn toàn không quan trọng, động tác nhịp nhàng ra vào điên cuồng đã dần dần chậm lại, anh nhẹ nhàng với cô, trong bóng tối làm người ta hít thở không thông , cô ôm thật chặt anh, dùng sức ôm chặt giống như là lúc nào cũng có thể sẽ mất đi vậy.






Hải Nhã đột nhiên thức giấc dậy, trời còn chưa sáng, trong phòng có lẽ là đang mở máy điều hòa không khí, nhiệt độ vừa vặn. Cả người cô nằm ở trên người Tô Vĩ, tư thế cũng không hơn gì, cổ giống như là muốn đứt ra vậy, cô thử thoáng ngẩng đầu, lập tức cảm giác được cánh tay anh động đậy, ngón tay vùi vào trong tóc cô, chậm rãi vuốt ve.
"Ngủ không ngon?" Tô Vĩ nhỏ giọng hỏi.
Hải Nhã lắc đầu: "Đã tỉnh rồi."
Lỗ tai của cô áp vào trước ngực anh, trong phòng yên tĩnh như vậy, cô có thể nghe rõ ràng tiếng tim đập vững vàng và hữu lực của anh, đầu ngón tay của cô nhẹ nhàng xẹt qua đường cong trên chiếc cằm xinh đẹp của anh, trong lòng cô đột nhiên xuất hiện một loại cảm giác thỏa mãn, Anh giống như là bức hình phản chiếu của ánh trăng ở trên mặt biển, chiếu rõ lên người cô, ánh trăng lạnh giá gào thét, bởi vì không chiếm được. Nhưng bây giờ anh đang ở dưới người cô, ở trên đầu ngón tay cô — Hải Nhã không nhịn được đem mặt mình cọ qua cọ lại trước ngực trần ấm áp của anh, nhẹ nhàng, chậm rãi, cái loại cảm giác choáng váng thỏa mãn này làm người ta si mê.
Trên cằm anh mới xuất hiện một ít râu có chút cộm tay, đàn ông thật là thần kỳ, cằm đã cạo sạch sẽ râu trong một đêm có thể mọc ra. Hải Nhã dùng ngón tay nhẹ nhàng chà xát một lát, anh chợt há mồm cắn một cái ở trên ngón tay cô, sức lực rất nhẹ, vừa nhột vừa tê, cô cười ra tiếng, vội vàng muốn rụt ngón tay lại, anh nhả ra, nhẹ nhàng hôn trong lòng bàn tay cô.
Tô vĩ giống như là nhớ đến chuyện thú vị, trong giọng nói còn mang theo nụ cười: "Em hại tiểu Minh thua 2 ngàn tệ, cậu ta tức giận ba ngày, không ngờ người đẹp này lại là một tiểu thư ngang ngạnh đánh đá. Cách nửa năm gặp lại em, thiếu chút nữa anh không nhận ra, so với người trong ấn tượng của anh hoàn toàn khác biệt."
Hải Nhã đấm anh cái thứ ba: "Thì ra là các anh giở trò quỷ! Để cho anh thất vọng rồi thật ngại ngùng quá ."
Tô Vĩ tiếp được quả đấm của cô, đẩy ra ngón tay cô ra cùng năm ngón tay quấn quít, giọng nói trở nên trầm thấp: "Ở quán Internet gặp em, anh nghĩ cậu nhóc đó là bạn trai em."
Tim đập của bỗng nhiên đập nhanh hơn, Hải Nhã lo lắng bỗng nhúc nhích, lẩm bẩm: "Làm sao có thể. . . . . ."
Anh vòng cánh tay qua người cô dần dần ôm chặt hơn, cúi đầu phủ lên môi của cô, tại trong môi cô mơ hồ nói nhỏ: "Cũng không sao. . . . . . Há miệng. . . . . ."
Hải Nhã hé mở đôi môi, để cho môi lưỡi của anh xâm nhập, hôn kịch liệt. bàn tay nóng bỏng của anh vân vê nhào nặn, cuối cùng nhẹ nhàng rơi vào chỗ cô vẫn còn thấy đau ở giữa hai chân, từ trong khoang mũi Hải Nhã phát ra tiếng rên rỉ run rẩy, thân thể không tự chủ được co lại, nhịp điệu hô hấp lại biến loạn.
Ăn tủy trong xư