Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.
ó chuyện gì xảy ra. Nói cái gì mà không còn cần anh, nhưng cô chỉ liếc mắt nhìn, sẽ không nhúc nhích được nữa, như một đứa ngốc thương tâm.
Cô muốn ép buộc chính mình, đột nhiên cúi đầu xuống, lắc lắc: "Mới vừa rồi còn ở trong quán, hiện tại thì không biết."
Dương Tiểu Oánh nhẹ nhàng kéo tay áo cô, nhỏ giọng nói: "Hải Nhã, tớ đi trước, hai người hãy nói chuyện đi nhé."
Cô ấy luôn luôn là một người thông minh, tuyệt đối sẽ không làm kỳ đà cản mũi, Hải Nhã hờ hững đưa mắt nhìn cô lên một chiếc xe taxi, hiện tại chỉ còn lại cô một người chống đỡ cục diện như thế.
Cô giống như lại bị bức bách đến cực hạn, hai tay run lẩy bẩy, trong lòng lại ngoài dự đoán rất bình tĩnh, giống như chuyện gì cũng chưa xyar ra vậy, đối với anh nhẹ nhàng nói: "Chúng ta đi ra đây một lát."
Tô Vĩ không lên tiếng, bước xuống mô tô, rút chìa khóa theo cô cùng nhau đi trên đường.
"Đúng rồi, em còn chưa nói xin lỗi với anh." Hải Nhã lẳng lặng nhìn đèn đường, nhỏ giọng nói, "Thật xin lỗi, vẫn không nói thật với anh, không phải là em cố ý gạt anh, chỉ là có một số việc thật sự rất khó mở miệng. Cha mẹ của em thật ra là cha mẹ nuôi, công ty kinh doanh phải dựa vào gia đình Đàm Thư Lâm mới có thể duy trì, cho nên, em và Đàm Thư Lâm có thể xem như là có hôn ước . . . . . . Nhưng cả hai bọn em đều không muốn."
Tô Vĩ trầm mặc chốc lát, đột nhiên mở miệng: "Em biết anh muốn nghe là cái gì."
Trong ngực cô dần dần trào lên một sự đau đớn sâu sắc, trong hốc mắt như chứa nước, chợt dừng bước lại, nghĩ thật lâu thật lâu, nói: "Cho tới nay, em vẫn xem anh. . . . . .xem anh là. . . . . ."
Là ma túy? Là cảng tránh gió? Cô không muốn nhìn thẳng vào vấn đề này, anh vội vã giống như là muốn buộc cô đứng ở trước mọi người cởi quần áo, trong lòng cô có một loại uất ức, còn có một chút hận ý. Cô muốn rời đi, cô cảm thấy mình đã không cần đến anh, tùy ý lúc nào cũng có thể vô tình vứt bỏ. Nhưng cô lại muốn ôm chặt lấy anh, van xin anh vĩnh viễn đừng buông tay, không không nên đem cô nhét vào trong bóng tối.
Hải Nhã lại bắt đầu phát run, trong cổ họng như bị thứ gì chận lại, cũng nữa nói không được.
Tô Vĩ đốt một điếu thuốc, giọng nói rất nhạt: "Lần sau nghĩ xong lại nói?"
Hải Nhã đột nhiên ngẩng đầu, thẳng tắp nhìn anh chằm chằm, cười lạnh: "Đem ngươi trở thành chỗ để vui vẻ tạm thời, như thế nào?"
Anh không lên tiếng, chỉ là từ từ phun ra rồi nuốt khói vào.
Hải Nhã tiếp tục cười lạnh: "Em chưa bao giờ thích anh, chính là trêu đùa! Bắt anh làm người ngu ngốcnửa năm, anh hận em không? Có muốn nói đàn em của anh đến để xử lý em theo cách của xã hội đen không?"
anh đột nhiên nhỏ giọng cười, giơ tay lên phủi phủi tro thuốc lá, mở miệng:
"Được, vậy em đến chơi đùa anh đi."
—— đây thật sự là một đêm hoang đường.
Hải Nhã giống như là ngọn núi lửa đang tuôn trào, đột nhiên bị người ta nhẹ nhàng ngăn chặn, lấp kín vừa đứng lúc, gian trá giảo hoạt, thậm chí không để cho cô nói thêm bất kỳ từ nào nữa.
Nhìn vào ánh mắt Tô Vĩ khiến cô cảm thấy rất sợ hãi, dường như hít thở không thông.
"Hải Nhã, " anh đột nhiên gọi tên cô, "Đến đây."
Dũng khí của cô trong nháy mắt liền bị hút hết, nhưng vẫn mạnh miệng chống đỡ oán hận nói.
Tài xế xe taxi là một bác gái trung niên, đột nhiên mở miệng nói: "Cô gái, phía sau ghế ngồi có giấy lau."
Hải Nhã như tỉnh mộng, lúc này cô mới phát hiện ra trên mặt mình toàn là nước mắt, cô vội vàng tìm kiếm giấy lau trong túi xách,chiếc điện thoại bị anh nhét vào trong tui xách bỗng nhiên vang lên hai tiếng bíp, cô ngừng động tác lại, có một loại xúc động muốn ném chiếc điện thoại đó ra ngoài, nhưng cũng chỉ là một chút xúc đông vô lý mà thôi.
Hải Nhã ngừng thở, từ từ cầm điện thoại di động lên, vuốt nhẹ khóa màn hình, phía trên nhắc nhở có hai tin nhắn, tên người gửi là “Tô Vĩ”
Tin nhắn của anh vĩnh viễn viết rất đơn giản, điều thứ nhất chỉ có mấy chữ: "Đừng tắt máy nữa."
Điều thứ hai là một cụm từ: "Nếu không có pin nhớ trả lại cho anh."
Hải Nhã vội vàng thoát ra và trở về trang chính, trên đó hiển thị, số lượng pin còn một ô, điện thoại di động phát ra nhắc nhở pin yếu. Cô hơi buồn cười, nhưng nước mắt lại từng giọt từng giọt rơi xuống, đem màn hình làm ướt.
". . . . . . Làm phiền chị dừng xe." cô nhẫn nại đến cực hạn, đột nhiên mở miệng.
Nữ tài xế đem xe dừng ở đầu đường, Hải Nhã đẩy cửa ra bước nhanh về phía lúc nãy, trước mắt hoàn toàn mơ hồ, cô cảm thấy mình đang phát run.
Không có ai so với cô muốn lệ thuộc vào anh như lúc này, không muốn xa rời, cô vẫn luôn tìm kiếm trên người anh, khát vọng vĩnh viễn được người ta yêu thương và dịu dàng, chờ anh có thể bao dung cô lúc cô yếu đuối tùy hứng, nhưng anh không làm như vậy. Rời bỏ cô, rồi ép buộc cô nói rõ thái độ, coi cô giống như con khỉ để đùa giỡn.
Cô lại như một con khỉ điên cuồng chạy về phía ánh trăng chiếu dọi trên mặt biển, cứ nghĩ rằng sẽ nhận được nhiều thứ, nhưng sau đó lại phát hiện ra chẳng có gì cả, tình huống như thế nà