Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.
y thật sự khiến người ta hận thấu xương. Cô nghĩ đến cảnh cả đời không qua lại với nhau, không muốn tổn thương đến anh nhưng lại khiến anh hết hi vọng, thế nhưng lời cầu khẩn của cô lại không có ý nghĩa gì, thậm chí như cố tình gây sự.
Không thể rời bỏ người chính là cô, không phải bất luận kẻ nào.
Cô không thể rời bỏ anh, trong lòng cô đối với anh giống như hận đến cực hạn, vừa như là một giây cũng không thể tách rời tình cảm chân thành.
Cây cầu kia gần ngay trước mắt, Tô Vĩ ngồi lên lan can, điếu thuốc kia còn chưa hút xong. Anh đưa đôi mắt đen láy nhìn cô, bên trong đó rốt cuộc đang chứa cái gì, cô đoán không ra.
Hải Nhã đưa di động đưa đến trước mặt anh, mở miệng: "Vốn dĩ không có pin. . . . . . Anh cố ý?"
Tô Vĩ hút đến ngụm khói cuối cùng, ném tàn thuốc xuống dưới chân hơi nhún chân giẫm, từ từ nhận lấy, đột nhiên bắt lấy cổ tay của cô, nhẹ nhàng kéo, Hải Nhã lảo đảo ngã vào trong ngực anh, mệt mỏi giãy giụa: "Em muốn đi về."
Anh ôm thật chặt cô, nhỏ giọng hỏi: "Thật sự muốn đi?"
Cô rất hận anh, anh mãi mãi không nói bất cứ chuyện gì cho cô biết, nhưng lại ép buộc cô, đã sớm nắm chắc cô. Cô cảm thấy trong thân thể có cái gì đó ngo ngoe động đậy muốn đi ra, anh muốn đem cô ép buộc đến lúc đối diện với sự thật.
"Buông tay!" cô nhấc chân đá vào anh.
Tô Vĩ ôm cô lên , bước nhanh đi về phía xe máy, Hải Nhã hét lên một tiếng, đã bị anh đặt lên trên xe, lần này ngồi rất vững, anh lưu loát lên xe, khởi động xe máy, nói: "Ôm chặt, té xuống anh mặc kệ."
Xe máy gầm rú khởi động, Hải Nhã bất giác ngửa ra sau, không thể không ôm chặt lấy anh, ôm so với trước đây chặt hơn rất nhiều.
Nhanh như chớp, dường như mới chớp mắt một cái đã đến dưới nhà anh, trước kia có cô ngồi sau anh sẽ không đi nhanh như vậy, Hải Nhã hoàn toàn không thích ứng tốc độ này, xe lại hai chân cô như nhũn ra, thật là bẽ mặt. Tô Vĩ tháo mũ bảo hiểm, trực tiếp ôm ngang cô xuống, lại bị cô tức giận, dùng sức đá anh, hét lớn: "Buông ra!"
Anh dường như không nghe thấy, cứ như vậy ôm cô bước lên cầu thang rồi mở cửa vào nhà, Hải Nhã chưa bao giờ bị ép buộc như vậy, giống như một con hổ bị bắt lại, vừa đá vừa cào, cuối cùng dứt khoát há miệng cắn vào tay anh, Tô Vĩ đau đến khàn một tiếng, nhanh chóng dữ lấy gáy cô, năm chặt cằm ra sức hôn, cô dùng sức cắn anh, anh lập tức cắn ngược trở lại, Hải Nhã không biết anh cũng tàn nhẫn như vậy, đôi môi bị anh cắn đến trầy da, cố gắng tránh ra, há miệng thở dốc.
Tô Vĩ ngược lại nở nụ cười, lau môi, lưu lại trên đó vết máu lau khô.
"Tiểu quỷ nhát gan." Anh nhỏ giọng nói, đột nhiên lại nắm chặt cằm cô, nâng lên nhìn vết thương trên môi cô, trong lòng Hải Nhã có một luồng nhiệt muốn bùng nổ, cô dừng sức đẩy anh ra, nhưng anh vẫn không nhúc nhích, cô há miệng muốn cắn, ngón tay cái và trõ của anh nắm ở xương quai hàm cô, không cách nào cắn được.
Một Tô Vĩ luôn dịu dàng săn sóc, đúng thật như là do cô tự tưởng tượng ra, anh dây dưa lại giả dối, nhưng bất kể Tô Vĩ là người như thế nào, đều giống như mò kim đáy biển không cách nào lấy được. Cô không thể nhịn được nữa, muốn có được anh, còn muốn hung hăng hành hạ anh, cô không nói rõ được rốt cuộc cô đối với anh là yêu hay là hận.
Trời đất quay cuồng, Hải Nhã bị đẩy ngã ở trên ghế sofa, cô ra sức giãy giụa, cào trên bả vai anh khiến vai anh đỏ lên. Cô cảm thấy bản thân mình 20 năm qua chưa từng phóng túng như vậy cũng như hung dữ như vậy, vừa hận anh, rồi lại cảm thấy thoải mái một cách không hiểu, thậm chí vì vậy mà hưng phấn đến toàn thân phát run.
Đôi môi bị thương cùng đôi môi của anh dây dựa cùng một chỗ, cô bị cảm giác phóng túng này làm cho toàn thân thích thú như trên mây, bất tri bất giác kịch liệt hôn trả lại anh, không biết là người nào muốn ăn người nào. Trái tim như sắp từ trong cổ họng điên cuồng bay ra ngoài, Hải Nhã miệng to thở hổn hển, rồi lại cảm thấy dưỡng khí chưa đủ, choáng váng hoa mắt hơn nữa muốn hôn mê, anh lại dùng đôi môi nóng bỏng ướt át theo bên tai cô đi xuống hôn và cắn mút, rơi vào trên cổ, trằn trọc lặp lại, loại cảm giác sung sướng xa lạ này khiến cô say mê, rõ ràng là muốn làm tổn thương anh, lại không nhịn được muốn anh càng nhiều.
Tay của anh giống như nóng lên mà có lực, từ vạt áo sơ mi của cô tham tiến vào, nhẹ nhàng vuốt vè thân thể của cô, cô cảm thấy bản thân mình như muốn lạc hướng, không biết nên đi nơi nào, quần áo bị mồ hôi thấm ướt dính vào sau lưng, chỉ hận không thể xé nát nó ra khỏi cơ thể.
Móc lưng áo lót không biết đã bị mở ra lúc nào, tay của anh đặt lên trước ngực cô, Hải Nhã khẽ run rẩy, đột nhiên cảm thấy một cảm giác vô cùng sợ hãi, cảm xúc xa lạ, cô chưa bao giờ bị người nào chạm vào chỗ đó. Cả bắp thịt trên người cô cũng căng thẳng, cứng đờ nắm lấy bả vai anh, không biết làm như thế nào.
Tô Vĩ giống như là nhận thấy được sự lo lắng của cô, động tác dần dần thả nhẹ sức lực, nhẹ nhàng và êm ái vuốt ve. Hải Nhã khó chịu quay đầu, môi cắn lên vành tai anh, há mồm ngậm, nhẹ nhàng cắn. d∞đ∞l∞q∞đ Trái tim sắp đụng đến cổ họng, cái loại cảm giác đau đớn yếu