XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tác giả: Thập Tứ Lang

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.

dựa vào trong ngực anh, không cam lòng nói lại: "Anh cũng đen, đen hơn so với em."
anh ừ một tiếng, đôi tay vòng quanh cô, ngón tay sờ nhẹ tóc của cô, Hải Nhã thích anh nồng nàn rồi lại ôm cô thân mật như vậy, hai người giống như trở thành một khối, sẽ không tách ra nữa.
"Anh còn đi nữa không?" Cô nhỏ giọng hỏi.
Tô Vĩ lắc đầu, một lát sau, chợt nói: "Chúng ta cùng nhau ở chung được không?”
Trong lòng Hải Nhã run lên: "Nhưng. . . . . . Nhưng em đã xin được ở ký túc xá."
"Ngoan, cùng anh ở chung."
Hải Nhã đột nhiên lại buồn cười, nhẹ nhàng đấm anh: "Ngốc nghếch, anh nuôi em à?"
Anh im lặng cười, bắt được nắm đấm của cô: "Ừ, anh nuôi em."
Lời nói này rất quen thuộc, giống như một cảnh tượng trong phim truyền hình vậy, một cô gái phong trần ngậm một điếu thuốc nói: Không làm việc anh nuôi em?
Sau đó người nam chính bỉ ổi đó do dự rất lâu trả lời: Anh nuôi em!
Hải Nhã bị loại hạnh phúc lãng mạn nhỏ bé này làm cho cảm động rơi lệ không ngừng, chuyện của cô và Tô Vĩ so với trong phim hoàn toàn khác nhau, nhưng loại cảm giác này vẫn khiến cô run rẩy, giống như thật sự muốn khóc.
Cô phốc cười một cái, dùng sức đấm anh một cái: “Anh lại lấy kịch bản trong phim ra nói đấy à!”
Cô cười vui mừng, mặt đỏ rần, trước mắt hoàn toàn mơ hồ.
Từ sau đêm nói chuyện điện thoại với cha mẹ xong, cô đã không ít lần nghĩ đến cảnh tượng đó, Tô Vĩ dịu dàng nói với cô: Hải Nhã, chuyển đến đây ở cùng anh nhé, anh sẽ nuôi em – sau đó cô mỉm cười từ chối một cách nhẹ nhàng, hoặc chảy nước mắt tự nhiên đồng ý. Nhưng chuyện tưởng tượng này lại khiến trong lòng cô có một loại chờ đợi, không đủ mạnh mẽ, không đủ độc lập. giống như Dương Tiểu Oánh nói, phụ nữ không thể hoàn toàn dựa vào đàn ông, nếu không nếu như một ngày anh ta không yêu mình nữa, bản thân sẽ không còn đường rút lui.
Cô không thể nói rõ được tâm trạng của mình lúc này rốt cuộc là gì, kết quả là đạt được điều mình muốn, hay là vẫn bàng hoàng sợ hãi. Nếu đây là một bộ phim thì tốt biết bao, cô là nữ chính, Tô Vĩ là vai nam chính, bất kể là vui buồn hợp tan, cuối cùng kết thúc vẫn là công chúa và hoàng tử đến với nhau sống thật hạnh phúc, bọn họ cũng không có băn khoăn, cũng không có cảm giác sợ hãi sau khi tình cảm mất đi một cách lạnh lùng, kết cục sớm đã có, bọn họ chỉ cần theo như cũ thôi.
"Hải Nhã. . . . . ." Tô Vĩ dùng ngón tay luồn vào mái tóc dài của cô, chậm rãi vuốt ve, "Nghe lời."
Cô dụi dụi mắt: ". . . . . . Nếu mà em không đồng ý thì sao?"
Trên mặt Tô Vĩ lộ ra nụ cười nhợt nhạt, giọng nói cũng mỉm cười: "Đầu tiên anh sẽ kéo em về nhà, để mặc em đánh chửi.”
Hải Nhã không nhịn được vừa rơi nước mắt vừa cười, lần này nhẹ nhàng đánh anh một cái: “Người đàn ông bạo lực”
"Tiểu nữ vương." Anh vuốt vuốt vành tai cô.
"Để em suy nghĩ đã."
"Tuân lệnh." Anh cúi đầu, đôi môi nhẹ nhàng dừng trên trán cô.






Đây hình như là lần đầu tiên Tô Vĩ đến nhà cô, trước đây Hải Nhã đều đến nhà anh, nhưng mà nói lại hai người chỉ đơn độc sống chung, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác biệt . .
Có thể trên phương diện này nam nữ khác nhau, cô cảm thấy đưa người đến chỗ ở của mình, giống như là đã đồng ý về mặt tinh thần, đặc biệt là phụ nữ, có thể dẫn một người khác giới về nhà, chứng tỏ cô đã vô cùng tin tưởng đối phương, mặc dù cô và Tô Vĩ quá trình gặp gỡ có chút không bình thường.
Có lẽ đối với một số người mà nói, trao đổi với nhau, yêu cũng đã hạnh phúc, còn dư lại không phải là chia tay, chính là đối mặt với những chuyện vụn vặt trong hôn nhân. Nhưng Hải Nhã chưa bao giờ giống như lúc này khát vọng cùng Tô Vĩ thật sự yêu nhau, sự gần gũi về mặt tinh thần, tất cả mọi chuyện như mới bắt đầu, bọn họ chưa hiểu rõ hết mọi chuyện của nhau, loại khát vọng này giống như khát vọng đêm hôm đó bọn họ điên cuồng dung hòa vào cùng nhau, khiến người ta khi thì cẩn thận dè dặt, thỉnh thoảng lại không kiêng kỵ gì.
Hải Nhã đem Laptop của mình chuyển đến phòng khách, kết nối mạng, hai người cùng nhau ngồi ở trên ghế sa lon, xem《 Phi Thành Vật Nhiễu , Cát Ưu đang cùng Thư Kỳ uống rượu, sau khi uống say lại nói đến chuyện đau lòng của mình, khóc đến đến cau mày. Không biết nhớ đến cái gì, Hải Nhã nhỏ giọng hỏi: "Tô Vĩ, Anh trước đây đã từng yêu cô gái nào chưa?"
Thật ra thì vấn đề này chính là tự tìm phiền phức, khi yêu trong lòng của người phụ nữ thật sự không biết chừng mực, nếu là anh nói không có, chỉ sợ là cô không tin; nếu mà anh nói có, cô lại buồn bực. Hải Nhã ngẩng đầu nhìn anh, Tô Vĩ khẽ mỉm cười, hỏi ngược lại: "Em thì sao?"
Bọn họ trò chuyện thật lâu, cho đến khi trời tối.
Hải Nhã cuối cùng cũng biết được rất nhiều chuyện thú vị của Tô Vĩ lúc còn bé, ví dụ như cùng bạn cùng lớp đánh nhau, đánh người bị thương, phụ huynh tìm đến cha anh, đầu tiên cha anh sẽ xin lỗi họ, anh lại len lén hắt nước muối lên đối phương. Cô cũng vui vẻ kể chuyện hồi nhỏ của mình cho anh, vì tình hình trong nhà đặc biệt, hồi nhỏ không dám buông thả. Cô còn biết ước mơ hồi nh