Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tác giả: Thập Tứ Lang

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

hư vậy.
"Tớ không phải là người bừa bãi không vực dậy được.” Dương Tiểu Oánh vỗ vỗ bả vai cô, "Hãy để cho giọng điệu điên cuồng của tuổi thanh xuân đó tiêu tan hết đi!"
Hải Nhã trầm mặc một lát, cười đề nghị: "Có muốn uống chút rượu nữa không?"
Gương mặt Dương Tiểu Oánh hớn hở: "Được đó! Tớ vẫn chưa uống đủ!"
Dù sao Đàn Thư Lâm cũng đã đi, ở nhà buồn chán không có việc gì, hai người lại quay trở lại quán lúc nãy, gọi bia lạnh và cánh gà nướng cùng nhau uống đến điên cuồng. Dương Tiểu Oánh cuối cùng không thắng được rượu, sau khi về nhà tắm cũng không kịp tắm, vừa lên giường đã ngủ say.
Hải Nhã chẳng biết tại sao, chỉ hơi say, đem những bức thư trong nhà gửi đến bày trên giường, nhìn chằm chằm đến ngẩn người.
Cô nhớ đến rất nhiều việc, phần lớn là những chuyện vặt vãnh, tỷ như khi còn bé phát sốt, lúc nằm ở trên giường, rất khát nước, nhưng mà tay lại không có chút sức lực nào, hơn nửa chén nước bị đổ trên giường, sau khi bị mẹ phát hiện, bà cũng không trách cô, ngược lại vuốt đầu cô dịu dàng hỏi: Nhã Nhã muốn uống nước, nhớ gọi mẹ.
Cho tới bây giờ cô cũng không thể nào quên được giọng nói dịu dàng đó, trong bóng đêm giống như gió xuân đem người ta vây lấy.
Nhưng cô cũng không thể quên được đêm trước khi đi học đại học, ánh mắt cha mẹ tha thiết xen lẫn vui sướng, bà nội một lần lại một lần nhắc nhở cô "Phải biết ơn", bọn họ cười vui vẻ như vậy, đem tất cả vali đồ đạc của cô ra ngoài... cười thả lỏng người.
Những chuyện ấm áp hoặc hoặc là lạnh lẽo này, lúc tình cảm sâu nhất có lẽ cũng sẽ không khiến người ta vướng mắc, cũng không đến mức phải khổ sở như vậy, Đàm Thư Lâm dù đáng ghét đến thế nào, nhưng chỉ là một cậu bé chưa đến hai mươi tuổi, cô hoàn toàn không phải hèn mọn như vậy, đeo mặt nạ lên để giở thủ đoạn, để cậu ta chết mê chết mệt, như vậy thì bất cứ vấn đề gì cũng không xảy ra, chỉ có cô trong lòng không cam lòng mà thôi.
Lúc cô thích một người, phần lớn biểu hiện rất ngốc, bởi vì quan tâm, cho nên không có cách nào tự nhiên được. Không có ai giống như cô đối với tình yêu của người khác yêu cầu cao sự thuần khiết, càng không chiếm được, càng quan tâm; càng không chiếm được, càng muốn có.
Hải Nhã kéo cửa sổ ra, gió mùa hạ khô nóng từ cửa sổ thổi vào, trên bệ cửa sổ có đặt một chậu hoa bỏ đi, cô đem này mấy bức thư ném vào trong đó, ở trong ngăn kéo tìm rất lâu, lấy ra một hộp thuốc Tô Yên. d∞đ∞l∞q∞đ Đó là hộp thuốc lá trong chiếc áo khoác mùa đông của của Tô Vĩ , sau khi trả chiếc áo, cô không hiểu tại sao lại giữ lại hộp thuốc lá này,
Trong hộp thuốc lá có một cái bật lửa màu vàng , cô đặt ở giữa ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, nó hơi cũ, trên thân bật lửa có vài chỗ chạm vào khiến nó mất đi vẻ bóng loáng, ngón tay đặt phía trên, giống như là có thể cảm giác được vân tay của Tô Vĩ, đây là những chuyện đã xảy ra lúc bọn họ còn chưa gặp nhau.
"Tạch" , cái bật lửa được bật lên, để trong ngăn kéo nửa năm, mỗi tuần cô đều đem bật lửa đến cửa hàng, xin một người ông chủ tốt bụng giúp cô rót dầu. Lần này muộn mất một thời gian, lượng dầu trong bật lửa rõ ràng chưa đủ, ngọn lửa rất nhỏ, dập dờn lung lay trước gió, giống như lúc nào cũng có thể bị dập tắt.
Đốt mấy bức thư trong chậu hoa, trong nháy mắt, ánh lửa sáng rực, cô trừng mắt nhìn những bức thư này bị cô đốt thành bụi xám đen, ở trong chậu hoa vỡ.
Di động đang đặt trên bàn để sạc vang lên, báo đã nạp xong pin, buổi trưa lúc cô về nhà đã nhặt điện thoại từ dưới ghế sofa lên, có một số việc, không thể ném di động xuống dưới ghế sofa để phủ bụi là có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Mở máy, hộp thư đến giống như cô đã đoán trước, đã bị chất đầy, toàn bộ đều là tin nhắn của cha mẹ và Đàm Thư Lâm. Hải Nhã không nhìn, đem xóa toàn bộ. tìm danh sách trong danh bạ, nhìn chữ mẹ trên màn hình, ngón tay của không kìm được lại bắt đầu phát run, đối với những khó khăn trong tương lai, cô có một loại sợ hãi không nói rõ được.
Cuối cùng vẫn đè nén xuống, điện thoại vừa đổ chuông hai tiếng, đã nhanh chóng bị người bắt máy, là giọng của cha, ông không kiềm được tức giận: "Nhã Nhã? ! rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra với con? !"
Hải Nhã hé miệng, nhưng mà cái gì cũng nói không ra được.
Trong điện thoại rất nhanh lại xảy ra tiếng tranh chấp, mẹ hình như là trách ông hung dữ quá, ồn ào mộ lúc, bà nhận lấy điện thoại, nghẹn ngào kêu cô: "Nhã Nhã. . . . . . con sao vậy? Con muốn cha mẹ lo lắng đến chết sao? Điện thoại di động cũng không mở, thư cũng không trả lời. . . . . . Chúng ta thiếu chút nữa bỏ lại công ty lên thành phố để xem con rồi."
Hải Nhã im lặng thật lâu, rốt cuộc nhỏ giọng nói: "Con có ý định dọn ra ngoài ở."
Mẹ giật mình nửa ngày không lên tiếng.d∞đ∞l∞q∞đ
"Còn nữa, " Cô nhìn chằm chằm ánh lửa trong chậu hoa, "Con sẽ không kết hôn với Đàm Thư Lâm."
Trong điện thoại lúc đầu là hoàn toàn tĩnh mịch, sau đó ba cô bắt đầu rống giận, cô hình như còn nghe thấy âm thanh đổ vỡ, bọn họ hình như đang giành nhau điện thoại để nói chuyện với cô, nhưng cuối cùng vẫn là mẹ nói: “Nhã Nhã, con một mì