XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tác giả: Thập Tứ Lang

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.

nh ở bên ngoài quá mệt mỏi à? Mẹ biết Thư Lâm tình khí rất khó chịu, chúng ta vẫn luôn bắt con nhẫn nhịn đúng là rất ích kỷ. Con có thể cáu gắt, tức giận với nó, nhưng đừng nói những lời nói lẫy như thế này.”
"Không phải nói lẫy, con nói thật."
". . . . . . Được rồi Nhã Nhã, con đã mệt mỏi rồi, mẹ biết con khó chịu. Ngoan, hè này trở về sớm một chút, đừng sợ, cha mẹ không trách con, biết con ở ngoài một mình rất vất vả."
Trước mắt Hải Nhã hoàn toàn mơ hồ, giọng nói khàn khàn: "Con sẽ không về , con sẽ tự mình tìm việc làm.”
Giọng nói của nghe giống như là muốn khóc: "Được rồi. . . . . . Nhã Nhã, cha mẹ không ép con, những chuyện này sau này hãy nói, con học cho tốt, đừng nói như thế nữa.”
Hải Nhã cắn răng, chậm rãi nói từng chữ từng chữ: "Con sẽ học tập tốt, làm việc cho giỏi, trả tất cả những khoản tiền thiếu nhà họ Đàm, nhất định sẽ trả hết."
Mẹ chỉ là nghẹn ngào: "Những chuyện này sau này hãy nói, sau này hãy nói. . . . . . Con phải sống tốt. . . . . ."
"Con cúp đây." Hải Nhã dừng một chút, nhẹ nhàng thêm một câu, ". . . . . giữ gìn sức khỏe."
Cô giống như là sợ hãi điều gì đó, nhanh chóng khép điện thoại di động lại, nắm chặt thật lâu, cho đến khi không có bất cứ cuộc điện thoại hay tin nhắn nào đến mới từ từ buông ra.
. . . . . . Tất cả đều kết thúc, cô đã quyết định, đến chết cũng không đổi.
Hải Nhã cúi đầu trên cửa sổ, gió đêm hè khô nóng thổi qua thân thể, cô từ trong hộp thuốc lá rút ra một điếu thuốc, cô đặt ở trước mũi nhẹ nhàng ngửi nhẹ, mùi thuốc lá đắng chát này đã trở nên rất nhạt. cô học cách Tô Vĩ bình thường, ngậm đầu lọc, lại gần chậu hoa, để ngọn lửa bên bùng lên để đốt thuốc lá, nhẹ nhàng hít một hơi, trong phổi ngay lập tức cảm thấy cảm giác đau nhói như kim châm và tê ngứa, nếu đem nó nhả ra, làn khói đó giống như mây mù tản ra.
Làn khói đắng chát trong miệng cứ phun ra rồi lại hít vào, Nicotin khiến đầu óc con người hỗn loạn, giống như là uống rượu say —— chúng nó gây cho cô cảm giác cuộc sống rạng rỡ hơn.






Chuông báo vang lên liên tục mười mấy lần, rốt cuộc Hải Nhã không chịu nổi tiếng ồn đau đầu không thể không xuống giường tắt đồng hồ báo thức ở trên bàn sách đối diện. Cô duỗi thắt lưng, cảm giác bắp thịt toàn thân giống như không nghe theo sự điều khiển của cô, vừa đau lại vừa mỏi, bên giường còn đặt hai va ly hành lý rất lớn, cô tốn buổi tối cả ngày hôm qua để mới sắp xếp được hết tất cả quần áo trong tủ, còn rất nhiều thứ khác cần sắp xếp, không biết hôm nay sắp xếp được hết không.
Vốn dĩ Hải Nhã định đợi sau kỳ nghỉ hè mới chuyển vào ký túc xá, khi đó sinh viên đều về nhà, phòng cũng được sắp xếp lại, ai ngờ Dương Tiểu Oánh mời thấy giáo hướng dẫn ăn vài bữa cơm, người ta đã cho đi cửa sau ở trong kỳ thi học kỳ kiếm cho hai cô hai giường trống, nghe nói các bạn cùng phòng nghỉ hè đều về nhà, đồng nghĩa với việc chỉ có hai người bọn họ ở trong căn phòng 8 người. Ký túc xá trong trường đại học so với phòng thuê bên ngoài tiện nghi hơn thuê phòng bên ngoài rất nhiều, Dương Tiểu Oánh quyết định trong tuần này sẽ chuyển đến đó, Hải Nhã đã bị cô ấy thúc giục nên đã bắt đầu dọn dẹp đồ rồi.
"Hải Nhã, thức dậy chưa?" Dương Tiểu Oánh ở bên ngoài gõ cửa, giọng nói mơ hồ, giống như đang đánh răng.
Cô mở cửa ra, chỉ thấy Dương Tiểu Oánh thần kỳ vừa đánh răng vừa ở trong phòng bếp xem nồi cháo đang nấu, bên trong cái chảo bên cạnh còn có trứng ốp lết, vừa thấy cháo sôi, trứng đã chín, cô vớt hết bọt trong nồi cháo, vừa quấy cháo vừa bớt lửa, một chút bọt cũng không trào ra ngoài.
"A a." Hải Nhã sững sờ khen ngợi.
Hải Nhã lắc đầu.
Khoảng nửa tháng trước, Tô Vĩ đột nhiên đem chìa khóa nhà đưa cho cô, muốn cô chăm sóc giúp Bàn Tử cho anh, anh không nói cụ thể chuyện gì, chỉ nói có chuyện muốn rời khỏi thành phố một thời gian, muộn nhất là nửa tháng sẽ trở về. Cô và Tô Vĩ mặc dù đã qua lại nửa năm, nhưng thật sự trở thành người yêu là từ khi anh đâm xuyên lớp màng mỏng kia, nhưng thời gian cũng chưa đến một tháng, còn chưa ngọt ngào được bao lâu, anh đã đi, Hải Nhã mỗi ngày phải khiến mình bận tối mắt mới có thể không có thời gian rảnh rỗi suy nghĩ đến anh.
"Đem bạn gái như hoa như ngọc cứ như vậy ném ở đây nửa tháng, anh Hỏa thật không đơn giản." Dương Tiểu Oánh ríu rít nói giỡn, "Cậu phải khiến cho anh ấy cảm thấy một chút nguy cơ, những bạn nam theo đuổi cậu trong trường học vẫn đang cố gắng tiếp cận cậu!”
Hải Nhã bị cô nói xong sửng sốt: "Có sao?"
Kể từ sau khi mọi người biết cô có bạn trai, đã một thời gian rất lâu không có ai theo đuổi cô nữa, đàn ông vốn dĩ rất thực tế, đối mặt với bông tuyết lạnh lùng trên núi cao không với tới được, bọn họ đều lựa chọn ở bên những cây hoa cỏ bình thường. Cho dù trước kia không có bạn trai, người theo đuổi cô cũng không phải là quá nhiều, người theo đuổi giống như một ngọn sóng điên cuồng, bình thường đều là những người dáng vẻ rất đẹp, lại vừa thân thiết với con gái.
Dương Tiểu Oánh đối với việc trong mắt cô chỉ có một mì