Tác giả: Hàn Ni
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 134670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/670 lượt.
cô gái nằm dưới mình. Em bị thương ở vai, lẽ ra không nghiêm trọng lắm, tại sao cả người lại đầy máu như vậy?
“Hân, em bị thương ở đâu?”. Tôi khẩn trương xoay người em lại, không tìm thấy vết thương, nhưng sao trong đôi mắt em lại toàn nước thế này?
“Hân…”.
Tôi không gọi được nữa, cảm giác như mọi năng lượng trong cơ thể mình đều tan biến đi mất, bất lực ngã xuống cạnh em. Cánh tay em run rẩy đặt lên tấm lưng ướt đẫm của tôi. Phải đến lúc đó, tôi mới có cảm giác lưng mình ran rát.
Dĩnh Hân ngồi dậy, ôm lấy tôi, nước mắt em rơi cả lên gương mặt tôi. Tôi giương tay, muốn nói gì đó để em thôi lo lắng, nhưng chẳng hiểu sao lời cứ nghẹn lại trong cổ họng.
Bên ngoài có tiếng mọi người réo gọi nhau, tôi nghe thoáng đâu đó như tiếng ai đó đang kêu to: “Dĩnh Hân, Thiên Luân, hai người không sao chứ?”.
Ôi trời. Có phải tôi sắp chết không mà lại nghe được tiếng Khải Nam thế này?
Tranh sáng tranh tối, trước mặt chập chờn bao nhiêu bóng người, tôi cũng chẳng rõ nữa. Tiếng Dĩnh Hân gào thét gì đó với những người xung quanh khiến tai tôi ù đi. Dùng hết sức mình, tôi đưa tay lên vuốt bờ má bầu bĩnh của em, đau xót gọi từng tiếng.
“Dĩnh Hân, đừng… đừng đau lòng…”.
“Sao lại ngốc như vậy? Anh có thể tự mình tránh được mà. Sao lại đỡ cho em?”.
Cuối cùng tôi cũng nghe được nãy giờ em đang gào thét cái gì. Có nét cười trên môi. Tay tôi chạm lên môi em, vẽ thành nụ cười.
Thật ra, tôi có rất nhiều điều muốn nói với em, nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng đó, tôi mới hiểu trước đây mình đã phí phạm thời gian đến mức nào. Lẽ ra, ngay từ lần em ôm lấy tôi trong công viên đó, tôi đã phải cho em biết. Hoặc giả, cái lần chúng tôi cùng kề nhau trong bóng tối chờ Dĩnh Ngôn, hay lần em ngồi lặng lẽ cạnh tôi trong ngôi nhà ở Phuket… Vốn tôi có biết bao cơ hội, nhưng đến cuối cùng, lời thật lòng muốn nói lại chẳng thể đến tai em nữa rồi.
Ý thức tôi dần rời xa, cánh tay buông thõng xuống. Tôi giống như đang lơ lửng bay lên, cả người nhẹ bẫng, chỉ có thể giương mắt nhìn người đang gào thét ôm tôi vào lòng. Đột nhiên, tôi cảm thấy kết cuộc này cũng không phải là quá tệ.
Dĩnh Hân, thật ra anh luôn muốn được ở bên cạnh em. Trước khi gặp em, cuộc đời anh luôn là bóng tối và mùi tanh của máu. Chỉ đến khi yêu em, anh mới biết thế gian này còn có nhiều màu sắc đến như vậy. Nếu có thể, anh muốn được mãi mãi yêu em.
Cuộc đời em có quá nhiều gánh nặng, hãy để anh san sẻ giúp em. Bao nhiêu kẻ muốn hại em, sẽ có anh bên cạnh bảo vệ em, che chở cho em. Anh biết người em yêu không phải là anh, không sao, anh không quan tâm. Để một mình anh yêu em là đủ rồi.
Tiếc rằng, những lời này, anh không bao giờ có cơ hội nói với em nữa.
TÌNH YÊU CỦA CHÚNG TA
Em mệt mỏi rồi!
Vì vậy chúng ta không yêu nhau nữa được không?
---oo0oo---
DĨNH HÂN
Anh ta ngồi trên chiếc ghế ở giữa phòng, dáng vẻ vẫn thanh thoát như trước đây. Tôi hành động như thể không quen biết anh ta, tuyên đọc bản di chúc của ba cùng với kế hoạch phát triển Star Sky trong năm năm tới cho hội đồng nghe. Về tình về lí, ba để lại công ty này cho tôi, chưa kể kế hoạch khổng lồ lần này khiến không ít người hoài nghi về năng lực của tôi phải dần suy nghĩ lại. Đúng như dự kiến, cuối cùng họ cũng ủng hộ tôi tiếp quản Star Sky với hai mươi tư trên ba mươi lăm phiếu bầu.
Lúc mọi người lục đục ra về, tôi bắt gặp ánh nhìn của Hi Văn đang đau đáu hướng về mình, vờ như không thấy mà quay ra cửa. Kế hoạch này tôi đã chuẩn bị trong nhiều ngày liền, người đầu tiên tôi muốn chia sẻ là Thiên Luân, thế nhưng lúc bước ra khỏi phòng họp, tôi mới ý thức rõ ràng rằng, Thiên Luân đã thật sự mất rồi.
Chết. Chỉ một từ đơn giản thôi cũng đủ khiến tim tôi quặn thắt lại. Hóa ra, dù đã từng gần gũi đến thế nào, cuối cùng cũng không có ai ở bên cạnh bạn mãi mãi. Con đường phía trước bất luận là tăm tối hay tươi sáng, sẽ không còn ai yên lặng nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng an ủi: “Có anh ở đây”. Nhớ cánh tay thô ráp anh đặt lên lưng tôi dỗ dành, cũng cánh tay đó, vào lúc tôi tuyệt vọng nhất đã lau nước mắt cho tôi, nhẹ giọng trách móc: “Một câu ‘em đau lòng lắm’ khó nói như vậy sao?”.
Từ nay về sau, trên con đường này, chỉ còn mỗi mình tôi lẻ loi cô độc, sẽ không còn ai vì nước mắt của tôi mà đau lòng, vì thống khổ của tôi mà thương xót nữa.
Trong lúc hoang mang, đột nhiên tôi nhìn lại đoạn hành lang trống trải sau lưng mình. Ánh sáng, một lúc nào đó sẽ dừng lại. Còn sự tuyệt vọng của tôi, liệu ai có thể dập tắt được đây?
Trở về khách sạn, tôi nhìn thấy nhân viên cảnh vệ đang giữ lấy em trai của Thiên Luân. Cậu thanh niên này mới chỉ trên dưới mười tám tuổi, vẫn chưa thoát khỏi cái bốc đồng của tuổi trẻ. Vừa thấy tôi, cậu ta đã lao ngay đến, nhưng dùng dằng thế nào cũng bị cảnh vệ của tôi giữ lại. Tức mình, cậu cứ giữ tư thế đó mà gào vào mặt tôi.
“Là tại cô, là cô hại anh trai tôi đến chết”.
Tâm trạng tôi bấy giờ không thể nói là tốt. Tôi khoanh tay, cũng chẳng ra hiệu cho cảnh vệ buông cậu ta