Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tầng Phía Dưới Bầu Trời

Tác giả: Hàn Ni

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 134505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/505 lượt.

, chỉ lạnh nhạt hỏi: “Tên cậu là Gia Lạc?”.
Trước đây, tôi thường nghe Luân kể chuyện anh em họ cho tôi nghe. Trong ấn tượng của tôi, Lạc là một đứa trẻ khá hiểu chuyện, nào ngờ cậu ta chẳng những không đáp lời mà còn tức khí muốn lao vào tôi một lần nữa. Tôi bước đến bàn, rót ra một li nước, đoạn hất thẳng vào mặt cậu ta.
“Cô…”. Cậu ta lắp bắp, mắt mở to, song không nói được lời nào.
“Tôi nói cho cậu biết, đúng vậy, Thiên Luân chết là vì bảo vệ tôi. Nhưng cậu cũng nên nghĩ lại xem là ai giết anh ấy. Bao nhiêu năm qua, là ai bắt anh em các người, giữ cậu lại làm con tin, ra điều kiện ép Thiên Luân đi giết người cho bọn họ. Bọn họ hứa trả tự do cho anh em cậu? Có làm được không? Bao nhiêu đây tuổi rồi, chẳng lẽ cậu không nhận ra ai mới là kẻ thù của mình sao? Nếu thật sự như vậy, tôi cũng cảm thấy rất thương xót cho Thiên Luân, không ngờ anh ấy làm mọi thứ chỉ vì một tên nhóc đầu heo như cậu”.
“Cô…”.
“Tôi không có nhiều thời gian tranh cãi với cậu. Thiên Luân là bạn của tôi, việc anh ấy chưa hoàn thành tôi sẽ làm thay anh ấy. Cậu hiện giờ không thể ở lại thành phố được. Tôi sẽ sắp xếp đưa cậu sang Anh một thời gian, nếu được thì học hành ở đó cho tốt vào. Đừng để Thiên Luân chết mà vẫn không yên tâm vì cậu”.
Không đợi cậu ta đáp lời, tôi đã loạng choạng bước trở về phòng. Vừa ngã người xuống, tất cả sức lực trong tôi như đình trệ. Vết thương ở vai chưa được điều trị cẩn thận vẫn nhói lên khiến tôi đau âm ỉ, đành phải ngồi dậy, tự rót cho mình một cốc nước để uống thuốc.
Bỗng dưng có chút hoài niệm những ngày trước đây, không cần biết đòi hỏi của tôi vô lí đến mức nào, bọn họ đều giúp tôi thực hiện, thế mà trong căn phòng lúc này chỉ còn mỗi mình tôi.
Tôi cứ nằm đó, nửa tỉnh nửa mê, có lúc dường như cảm thấy cơ thể mình phát sốt. Trong cơn mê sảng, tôi vẫn mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của một người con trai luôn mỉm cười dõi theo từng bước tôi đi, tựa như hoa hướng dương luôn hướng theo ánh mặt trời rạng rỡ.
Thiên Luân, nếu linh hồn con người sau khi chết vẫn tồn tại, có phải anh sẽ mãi mãi dõi theo em không?
Đám tang của Thiên Luân diễn ra trong thầm lặng. Người chết xem như hết. Cho dù lúc còn sống, anh ấy là tội phạm truy nã, đã xuống tay với không biết bao nhiêu người, thì lúc chết đi mọi thứ đều trở về với cát bụi. Tôi lo liệu mọi thứ cho anh ấy, để Gia Lạc ngồi ở vị trí thân nhân, phần mình tự mình quỳ lạy đáp lễ. Tưởng như không có ai đến, song buổi sáng ngày hôm ấy lại xuất hiện hai người mà tôi không ngờ nhất.
Gia Lạc không biết gì về bọn họ, chỉ ngơ ngác nhìn tôi đứng chắn trước linh cữu của Thiên Luân. Chí Bân gãi gãi đầu, vẻ khó xử, trong khi Hi Văn vẫn lẳng lặng quan sát hành động có vẻ kì quặc của tôi.
“Kẹo Chanh, chỉ là một nén nhang thôi mà. Dù sao chúng tôi cũng từng là bạn”. Chí Bân lên tiếng trước. Tôi quẳng sang cậu ấy một cái nhìn khinh miệt, đoạn cắt lời nhìn Hi Văn.
“Ở đây không hoan nghênh anh, xin anh về cho”.
Hi Văn thở dài nhìn tôi, hạ giọng: “Em tin hay không cũng được. Cái chết của Thiên Luân anh không có phần. Thực tế, anh không hề cho người gây sự với các em”.
Tôi không nói không rằng, vẫn khoanh tay đứng nguyên đó chắn đường bọn họ. Biết không cách nào để lay chuyển tôi, Chí Bân mới đành đứng ra ôm lấy tôi hòa giải.
“Được rồi, được rồi Hân, cậu ta không thắp, mình thắp được không? Xem như mỗi người nhường một bước được chứ?”.
Cuối cùng, tôi đành nhượng bộ. Chí Bân hành lễ xong thì kéo Hi Văn vẫn còn đứng tần ngần đó ra ngoài. Tôi không nhìn anh ta, nhưng vẫn cảm giác ánh mắt ấy cứ lẳng lặng bám theo tôi.
Chiều hôm đó Khải Nam mới đến, trên người anh không còn là bộ cảnh phục lạnh lẽo, thay vào đó là bộ vest tươm tất đến ngạc nhiên. Ngày trước ở cạnh nhau, tôi đã quen nhìn thấy anh trong kiểu quần thể thao, áo T-shirt, nhìn thế này quả thật có chút không quen.
Bái tế xong, anh đi một mạch đến chỗ tôi đang đứng, nở nụ cười lộ ra má lúm đồng tiền, hạ giọng: “Gặp nhau một chút được không?”.
Trải qua bao nhiêu biến cố, không biết tôi có phải đã trở nên quá nhạy cảm hay không, chỉ cảm thấy những người thân thuộc bên cạnh dần dần trở nên xa lạ. Giống như người con trai này, chỉ mới cách đây chưa lâu thôi, tôi còn có thể thoải mái để anh ôm tôi vào lòng, làm nũng bên cạnh anh. Giờ đây, dù chúng tôi vẫn đứng bên cạnh nhau như thế, song lại mơ hồ không thể nhìn rõ thâm tâm của đối phương. Cũng may, tôi đã quen với những bất ngờ bọn họ mang đến cho mình rồi.
“Dĩnh Hân, thật ra anh chưa bao giờ muốn lừa em”.
Lời Khải Nam khiến khóe môi tôi vô thức nhếch nhẹ. Bọn họ nghĩ tôi là gì nhỉ? Người nào cũng hết lần này đến lần khác lừa gạt tôi, sau đó chỉ tùy tiện nói một câu “anh không muốn lừa em” là xong sao?
Tôi chưa từng trách anh ấy, mỗi người đều có một nhiệm vụ phải làm. Anh ấy cũng như Thiên Luân, thậm chí là Hi Văn trước kia, tiếp cận tôi là thân bất do kỉ. Thế nhưng, nếu họ bảo tôi chỉ vì một câu như thế mà xem như không có gì xảy ra thì cũng đề cao tôi quá rồi.
“Anh không biết em có nhớ đến anh không, nhưng thật ra sá


Polly po-cket