Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344280

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4280 lượt.

Ta là công chúa, nếu ngươi muốn giết, thì giết ta đi! Nàng chỉ là một tiểu cung nữ nho nhỏ!”
Hắc y thiếu niên nheo mắt đánh giá nàng một phen, nhìn quần áo trên người nàng, rồi nhìn trang phục cung nữ của Thanh nhi, thản nhiên cười nói: “Mặc quần áo công chúa, thì là công chúa sao?”
Nói xong, không thèm liếc nàng một cái, tóm cổ Thanh nhi, lôi ra khỏi bụi hoa.
Lưu Sương hoàn toàn ngây dại, nàng đã hiểu những điều kẻ kia nghĩ, hắn tưởng rằng, nàng chỉ là một cung nữ hộ chủ, đổi quần áo với công chúa, muốn bảo trụ công chúa.
Nàng không biết người nọ lôi Thanh nhi đi, muốn làm cái gì. Bởi vì nàng không kịp đuổi theo, lại có người phát hiện ra nàng, chạy về phía nàng.
Bóng dáng nhỏ bé của nàng chạy trốn xuyên qua bụi hoa, nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần. Đột nhiên tất cả yêu lặng, nàng không dám dừng lại, chạy thật lâu, mới dám quay đầu nhìn lại, phát hiện những người đó đã gục xuống trong bụi hoa, đã chết!
Trong lòng nàng cả kinh, không biết bọn họ chết như thế nào! Nàng tiếp tục chạy trốn, sau đó, nàng đột nhiên nghe thấy phía trước rung động, một người đi ra trong lặng yên.
Nàng đột nhiên dừng bước, ngẩng mặt nhìn, cũng là một thiếu niên, có điều hắn ít tuổi hơn thiếu niên áo đen khi nãy. Trong tay hắn còn cầm một thanh kiếm, từng giọt máu nhỏ xuống từ mũi kiếm, tay còn lại cầm một bộ quần áo, là quần áo của cung nữ.
Sắc mặt hắn tái nhợt, đôi mắt đen thâm thúy đẹp như ngọc dừng ở nàng.
Nàng giật mình, nhìn thiếu niên xuất hiện mà không một tiếng động, trong lòng khủng hoảng, hắn cũng cầm kiếm, kiếm hắn đang nhỏ máu, hắn cũng giết người!
Trong lòng nàng cực kỳ hoảng sợ, run rẩy lùi về sau từng bước từng bước.
Nhưng mà, hắn vẫn đứng không nhúc nhích.
Nàng cũng không dám trốn quá nhanh, nàng sợ khi quay người lại, kiếm của hắn sẽ đâm đến. Nàng mặt đối mặt với hắn, chậm rãi lui về phía sau.
Hắn thấy được sự hoảng sợ của nàng, ném thanh kiếm trong tay xuống đất, dịu dàng nói: “Đừng sợ, ta sẽ không làm hại nàng.” Vừa nói, vừa đưa quần áo cung nữ cho nàng: “Mặc quần áo này vào, quần áo của nàng quá nổi bật, thay đi thì tốt hơn, ta sẽ mang nàng chạy trốn.”
Lưu Sương không thể tin nhìn thẳng vào mắt hắn, nhưng mà, từ trong mắt hắn, ngoài rất nhiều đau đớn còn có chân thành. Dường như hắn không lừa gạt nàng. Mặc kệ hắn lừa gạt nàng hay không, nàng cũng quyết định tin tưởng hắn, bởi vì nàng phát hiện, bằng năng lực của bản thân, căn bản là không thể trốn khỏi nơi này.
Vì vậy, nàng nhanh nhẹn mặc bộ quần áo cung nữ vào người.
Hắn nhìn nàng thay quần áo xong, đi đến dắt tay nàng, ra khỏi bụi hoa. Đi ra ngự hoa viên, dọc theo đường đi, không có ai cản trở tra xét hắn. Nàng rất kỳ quái, tại sao không ai cản đường hắn?
Hắn cứ dắt tay nàng như vậy, thuận lợi ra khỏi cung.
Nàng hỏi hắn là ai vậy? Hắn nói: đừng hỏi ta là ai được không? Ta chỉ muốn cứu nàng thôi!
Nhưng nàng biết hắn là ai rồi, bởi vì nàng nghe thấy có người gọi hắn: Đông Phương công tử.
Đông Phương công tử, thì ra hắn cũng mang họ Đông Phương.
Khoảnh khắc đấy, nàng biết hắn là ai rồi.
Phụ hoàng từng nói qua, Đông Phương Húc Nhật có một con trai, tên là Đông Phương Lưu Quang, từ nhỏ đã theo Đông Phương Húc Nhật ở tại biên quan. Nghe nói hắn còn trẻ mà võ nghệ đã rất cao.
Chẳng lẽ chính là hắn sao?
Thân thể của nàng đột nhiên run rẩy, khoảnh khắc đó, nàng không không thể hiểu tại sao kẻ thù này lại muốn cứu nàng. Nàng muốn chạy trốn, nhưng đương nhiên là nàng không trốn khỏi lòng bàn tay hắn.
Kỳ quái ở chỗ, hắn không đưa nàng quay về nhà của hắn, thậm chí còn mướn một chiếc xe ngựa, mang theo nàng lang bạt kỳ hồ ra khỏi quốc gia.
Khi đó, tuổi hắn cũng chưa lớn, bọn họ mai danh ẩn tích, cải trang đi đường, chịu không ít cực khổ, rốt cục thì tới Nguyệt Quốc. Còn bái ngự y Bạch Lộ làm thầy, để họ nhận nàng làm nữ nhi.
Nàng vẫn không hiểu tại sao hắn lại bái một ngự y làm thầy, sau này, nàng mới hiểu, đó là bởi vì trên người nàng có hàn độc. Hàn độc của nàng, trên đường đi đã phát tác một lần, làm hắn vô cùng sợ hãi, lúc ấy, nhìn hắn kinh hoàng, nàng mới biết được, có lẽ hắn không phải một người xấu.
Nhưng mà, nàng vẫn hận hắn, hận Đông Phương Húc Nhật, hận bọn hắn đoạt giang sơn Vũ Quốc, hận bọn hắn lấy mạng phụ hoàng mẫu hậu.
Lại nhưng, chầm chậm từ từ, không biết vì sao, thù hận của nàng chậm rãi tiêu tan phai nhạt, cho đến một ngày, nàng hoàn toàn quên mất nhà của mình, quốc gia của mình, thậm chí còn quên mình là Ngọc Nhiễm Sương. An phận làm một Bạch Lưu Sương.
Nhưng nàng không phải Bạch Lưu Sương, nàng vốn là Ngọc Nhiễm Sương.
Rốt cuộc Lưu Sương đã biết tại sao khi tới Lăng Quốc mình lại có cảm giác quen thuộc, biết tại sao từ ngày đặt chân đến Lăng Quốc lại gặp cùng một cơn ác mộng hàng đêm, biết tại sao mình nhìn cánh đồng hoa đỏ lại sinh ra ảo giác.
Thì ra, nàng đã mê man quên nhớ trong nhiều năm!
Thì ra, là hắn cho nàng ăn Vong Ưu Thảo (quên hết buồn lo).
Là hắn, làm nàng quên mất mình là ai.
Là hắn, làm nàng quên đi phụ hoàng mẫu hậu, quên


Insane