Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4281 lượt.

rốn trong bụi hoa đến khi trời tối, thì đi theo cửa sau của hoa viên ra khỏi cung.” Phụ hoàng chạy vội tới, đẩy nàng vào bụi hoa, sau đó nắm tay mẫu hậu, đánh lạc hướng binh lính.
Trong bụi hoa, nàng chứng kiến cảnh binh lĩnh cầm kiếm vác đao truy sát phụ hoàng mẫu hậu, khi đó, nàng không biết, vì sao, bọn họ lại truy sát phụ hoàng cùng mẫu hậu, bọn họ, không phải là binh lính của phụ hoàng sao?






ĐỐI MẶT HẮN THẾ NÀO
Tại sao binh lính của phụ hoàng lại truy sát phụ hoàng? Nàng mới bẩy tuổi, không thể hiểu được lí do. Sau đó, nàng thấy người kia, một thân khôi giáp dẫn binh đánh vào hoa viên, đuổi theo phụ hoàng mẫu hậu.
Nàng nhận ra ông ta! Phụ hoàng gọi ông ta là Đông Phương tướng quân, ông ta là người lãnh binh.
Phản loạn!
Lúc này, nàng mới biết người kia làm phản. Hắn muốn giết phụ hoàng và mẫu hậu!
Dường như là chỉ trong nháy mắt, cô bé con mới bẩy tuổi đã trưởng thành, cặp mắt trong suốt vốn luôn tràn ngập hạnh phúc, giờ phủ một tầng sương mù thù hận thật dày.
Nàng không thể khóc, phụ hoàng và mẫu hậu đều ra đi cả rồi, nàng muốn chạy trốn, chạy khỏi chốn địa ngục trần gian này, chạy khỏi bể máu này, chạy khỏi chốn mưa máu gió tanh này.
Nàng lau khô nước mắt trên mặt, chậm rãi bò trong bụi hoa.
Nàng không nhớ đã bò trong bao lâu, chỉ nhớ tiếng chém giết dần xa, nàng tưởng rằng rốt cục cũng thoát. Sau đó, phía sau bụi hoa lại vang lên âm thanh truy sát.
Nàng cùng Thanh nhi không dám lên tiếng, ngừng thở, cứ bò như vậy.
Nhưng mà, rốt cục vẫn có người phát hiện ra các nàng.
Một đôi tay, đột nhiên không hề báo hiệu tóm tóc nàng, nhấc nàng lên, da đầu bị kéo đến phát đau. Nàng hung tợn trừng mắt, nhìn thấy một đôi mắt hung tàn.
Đôi mắt mang theo ý cười hung tợn tà ác, quay sang nói với đồng bọn: “Hắc, nơi này vẫn còn! Nhìn y phục thì không phải cung nữ, chẳng lẽ là tiểu công chúa?”
Một người khác nghe tiếng cũng chạy đến, cười nói: “Con bà nó, ngươi thật may mắn, bắt được tiểu công chúa là lập công lớn rồi!”
Người kia vừa nói, vừa lôi Thanh nhi: “Có lẽ đây là công chúa.”
Hai người cười đắc ý, nàng dùng sức liều mạng giãy dụa, nhưng vô luận như thế nào cũng không thoát được đôi tay cường tráng hữu lực.
Người kia dùng một tay tóm nàng, lôi đi trong bụi hoa, tóc nàng tuột ra, đen dài như suối, người nọ vẫn không thèm nhìn, dùng sức kéo nàng như trước.
Tóc của nàng lê qua hoa, đứt gẫy, như gấm vóc bị xé nhỏ.
Đau đớn làm cho đầu óc nàng trống rỗng, sau đó, nàng lờ mờ chứng kiến, người kia ném Thanh nhi vào bụi hoa, dùng thân thể cường tráng dơ bẩn đè lên người Thanh nhi.
Hắn muốn làm gì? Nàng nghe thấy tiếng khóc thê thảm của Thanh nhi, chỉ cảm thấy máu trong người như sôi lên, sợ hãi chậm rãi kéo tới, toàn thân nàng bắt đầu run rẩy.
Nàng nghe thấy nam tử đang kéo nàng tiếc nuối lắc đầu, nói: “Đáng tiếc, ngươi còn quá nhỏ, bằng không, đại gia ta cũng có thể sung sướng rồi. Bất quá, bên kia còn nhiều mà, đại gia ta tạm tha cho ngươi!”
Nàng không cảm kích, há mồm hung hăng cắn lên tay kẻ kia một cái, hắn rống lên như heo bị chọc tiết, buông lỏng tay ra.
Nàng chạy trốn như một con thỏ, chạy về phía Thanh nhi, nàng thấy một kẻ đang xé quần áo Thanh nhi, nàng rút trâm gài tóc trên đầu, hung tợn đâm vào cổ hắn.
Người nọ khẽ hô một tiếng, lảo đảo đứng lên.
Nhưng do sức nàng quá yếu, căn bản không đủ để làm hắn bị thương.
Kẻ vừa bị nàng cắn điên cuồng nở nụ cười: “Thế nào, chán sống rồi chăng!”
Tên bị đâm bưng cổ, mắng nói: “Nhóc con nhà ngươi, dám đâm đại gia ta. Có phải cũng muốn sung sướng không!” Dứt lời, đột nhiên hung tợn đánh về phía nàng.
Nàng cuống quít lui về phía sau, sẩy chân ngã nhào vào bụi hoa, nhìn tên kia nhe răng đi về phía nàng. Trong lòng cực kỳ hoảng sợ, không biết hắn muốn làm cái gì.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên hàn quang lóe lên, đầu kẻ kia lăn lông lốc xuống đất. Tên bị nàng cắn cả kinh, cuống quít xoay người, nhưng cũng không may mắn chạy thoát, cũng bị chém bay đầu.
Nàng sững sờ tròn mắt, nơi này, chẳng lẽ có người tới cứu các nàng?
Một lúc lâu sau, nàng cùng Thanh nhi mới phản ứng được bình thường trở lại, nhìn thấy cách bụi hoa không xa, một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đang đứng.
Nói mười lăm mười sáu tuổi cũng không đúng lắm, mặc dù mặt hắn còn trẻ, nhưng vóc người vô cùng cao lớn, so với các thiếu niên đồng lứa thì cao hơn rất nhiều. Hắn mặc một bộ hắc y, cổ tay thêu bằng chỉ kim tuyến.
Hắn không búi tóc, tóc bay tán loạn sau đầu, mang theo sự tiêu sái cùng không kềm chế được.
Hắn chậm rãi đi tới, đứng trước mặt hai người bọn họ, cau mày, khinh thường hỏi thăm: “Người nào là công chúa?”
Nàng đang muốn há mồm, Thanh nhi đã nói trước: “Là ta!”
Nàng biết ý tứ của Thanh nhi, nơi này làm gì có người tốt, Thanh nhi nói như vậy, đơn giản là muốn bảo vệ mạng của màng. Nhưng phúc sào chi hạ, hà hữu hoàn noãn (đại ý: tổ chim đã rơi thì làm sao còn quả trứng nào lành lặn nguyên vẹn)!
Vì vậy, nàng cũng lạnh giọng đáp: “