Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1344286
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4286 lượt.
n mang đến không phải loại tầm thường, là những binh lĩnh đã theo hắn nhiều năm, có thể lấy một địch mười. Cho dù Đoạn Khinh Ngân có mấy vạn tinh binh, hắn cũng không sợ.
Lập tức, Mộ Dã cao giọng ra lệnh hào binh thổi kèn tiến công.
Cùng tiếng sừng dê ô ô, trận kịch chiến bắt đầu.
Đây là một trận kịch chiến tàn khốc, hai bên thương vong vô số, bên ngọn núi cao, chỉ chốc lát biến thành địa ngục trần gian.
Lưu Sương nghe tiếng chém giết bên ngoài, sâu trong trái tim đột nhiên trào lên sự khủng hoảng. Nàng lao vào y trướng, thấy thương binh được khiêng vào càng ngày càng nhiều. Lưu Sương rửa sạch tay, bắt đầu trị thương cho thương binh.
Không tới một khắc sau, có người tới truyền lệnh, nhổ trại lui quân.
Binh lính của Mộ Dã mặc dù số lượng không nhiều, nhưng vì phá vòng vây, mỗi người đều như lang như hổ, đã sắp đánh tới đây.
Những binh lính ở lại nghe thế, lập tức dùng cáng nâng thương binh, Lưu Sương theo thương binh cùng mấy vị quân y lùi về sau.
Trên đường đi chỗ nào cũng máu chảy thành sông, vô cùng thê thảm.
Màu đỏ, đỏ như máu, khắp nơi chỉ một màu đỏ!
Người chết, người chết đầy đất!
Màu đỏ máu kích thích thị giác của Lưu Sương, mùi máu tươi kích thích khứu giác của Lưu Sương, những âm thanh chém giết kích thích thần kinh của Lưu Sương.
Trong đầu nàng đột nhiên nổ ầm một cái, một bầu trời đầy máu buông xuống, bao phủ nàng, như thật như ảo, dường như nàng đột nhiên biến thành một cô bé con lẻ loi hiu quạnh, cô độc tịch mịch đứng trong bể máu. Mà những thi thể này, dĩ nhiên đều là thi thể của thân nhân nàng.
Không!
Nàng đột nhiên kêu thảm thiết một tiếng, đầu càng đau đớn hơn, hai tay nàng ôm đầu, trên gương mặt thanh tú hiện lên đủ kiểu hoảng sợ.
Bách Lý Hàn thấy thế, trong lòng cả kinh, hắn biết Lưu Sương không phải người nhát gan, tại sao lại có vẻ mặt như thế.
“Sương, nàng làm sao vậy?” Bách Lý Hàn nói to, căn bản không chú ý tới chuyện, hắn tự nhiên lại nói chuyện lưu loát.
Lưu Sương càng không chú ý tới, nàng chỉ cảm thấy trong đầu như bài sơn đảo hải, vô số cảnh vật lao tới.
Một cung điện máu chảy thành sông, những binh lính như lang như hổ, một cánh đồng hoa mênh mông, một cô bé con đang khóc trong cánh đồng hoa, một cánh tay tà ác tóm lấy cô bé, lôi ra khỏi cánh đồng hoa...
Vô số cảnh lướt qua mắt như đèn kéo quân, Lưu Sương chỉ cảm thấy đầu càng ngày càng đau, nàng ôm đầu lảo đảo như muốn ngã nhào ra đất.
Bách Lý Hàn ôm cổ nàng, kinh hô: “Rốt cuộc nàng bị sao vậy?”
Kỷ Bách Thảo và Trình quân y đang bận chiếu cố thương binh, không chú ý tới sự khác thường của Lưu Sương.
Bách Lý Hàn chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, hai mắt trừng lớn vằn tia máu. Lưu Sương thì như phát điên, ánh mắt không có tiêu cự, nàng đột nhiên kinh hãi kêu một tiếng, lâm vào hôn mê.
“Kỷ quân y, ngươi xem xem, nàng làm sao vậy?” Bách Lý Hàn ôm Lưu Sương, vọt tới trước mặt Kỷ Bách Thảo, lớn tiếng quát.
Tiếng hô này của hắn còn vang dội hơn tiếng chém giết ngoài chiến trường, trong phút chốc mọi người đều đình chỉ động tác. Kỷ Bách Thảo nghe tiếng nhìn đến Lưu Sương đang hôn mê, trong lòng cả kinh. Đưa tay đặt lên cổ tay Lưu Sương, tỉ mỉ chẩn mạch.
“Không sao, nàng chỉ bị kích thích thôi, có thể là do từ trước đến giờ chưa từng thấy cảnh chiến trường khốc liệt! Đợi lát nữa tỉnh lại sẽ không sao, ngươi không nên gấp gáp!” Kỷ Bách Thảo liếc mắt nhìn Bách Lý Hàn với vẻ hơi kì quái, không ngờ tên không bao giờ mở miệng nói chuyện này, giọng nói lại đường hoàng rành rọt khí phách như vậy.
Lưu Sương cảm thấy mình như mê man, mà lại như tỉnh táo. Từng cảnh vật cứ xẹt qua đầu, vừa chân thật, lại giống như đang mơ, đến cuối cùng, Lưu Sương cũng không rõ mình là ai, là tiểu công chúa Ngọc Nhiễm Sương y phục hoa lệ, hay là Bạch Lưu Sương luôn mặc bạch y mộc mạc.
Nàng chỉ cảm thấy rất lạnh, cảm thấy khủng hoảng, cảm thấy cô độc, cảm thấy sợ hãi...
..........................................................
Mộ Dã ngẩng đầu nhìn binh sĩ Lăng Quốc càng lúc càng lao ra nhiều, biết hôm nay rất khó chiến thắng, nếu không lui quân, tất phải chôn thây nơi đây. Lập tức, lệnh cho mấy trăm binh lính còn lại lui về.
Chiến thuyền trên sông Thao Hà, đã bị binh lính Lăng Quốc thiêu ra tro, nhưng mà, Tả tướng quân của hắn đã mang lính đến bờ bên kia để tiếp ứng, giờ phút này, chỉ cần rút lui về bờ sông là được.
Cận vệ bên người lao ra mở đường, đi thẳng đến bờ sông. Vất vả lắm mới đến được bờ sông, đột nhiên một bóng áo lam cưỡi ngựa lao vọt đến.
Lam y tung bay, tóc đen phiêu đãng, đúng là Đông Phương Lưu Quang tự thân xuất mã. Cứ tưởng hắn đã là thái tử, sẽ không xuất chiến, không ngờ lại chờ ở chỗ này.
Mộ Dã trừng mắt, bắn ra hàn quang.
Ánh mắt Đoạn Khinh Ngân ngưng trọng ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, gương mặt tuấn mỹ hiện vẻ thống khổ, đôi mắt hắn lướt qua vô số thi thể của binh lính Lăng Quốc, dừng lại trên mặt Mộ Dã, lạnh lùng nói: “Khả hãn, ta nghĩ cảnh máu chảy thành sông này không phải cảnh ngươi muốn nhìn, sao không kịp thời buông tay, cùng nước t