Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344236

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4236 lượt.

i khác đau xót.
Lưu Sương thật sự thích Mộ Tịch Tịch, nhưng là, nàng biết Mộ Tịch Tịch không thích nàng, nàng biết lí do là vì sư huynh.
Mấy lần bọn họ gặp mặt thật gượng gạo, Mộ Tịch Tịch không hề che giấu sự lãnh đạm. Nhưng cũng là vì điểm ấy mà Lưu Sương thích nàng, sự chân thành thẳng thắn.
“Ta không muốn cứu ngươi, kể cả trong ý nghĩ.” Mộ Tịch Tịch nhìn Lưu Sương, “kỳ thật, ta rất muốn để hoàng huynh biết ngươi là nữ tử, ta thậm chí hi vọng hoàng huynh có thể cưới ngươi. Ngươi biết không, từ lúc ra đem bức họa ngươi vẽ cảnh hồ sen dưới đêm trăng, ta đã nghĩ có thể tác hợp cho ngươi cùng hoàng huynh. Tại yến hội ở Lăng quốc, sở dĩ để ngươi vẽ tranh đó cũng là vì chủ ý của ta. Ta hi vọng ngươi có thể khiến hoàng huynh chú ý tới, để huynh ấy thích ngươi. Đáng tiếc, không một lần hoàng huynh coi trọng ngươi.” Mộ Tịch Tịch nhìn chằm chằm vào nàng.
“Ngươi – tại sao lại muốn làm như vậy?” Lưu Sương nhíu mi, nàng mới nhớ có lần kia ở Lăng Quốc, Mộ Dã đột nhiên muốn gặp nàng, nguyên lai là chủ ý của Mộ Tịch Tịch.
“Bởi vì, ta cảm giác được nữ tử như ngươi rất xứng đôi với hoàng huynh. Hơn nữa, nếu như ngươi cùng với hoàng huynh chung một chỗ, như vậy Đông Phương sẽ chặt đứt mối si niệm với ngươi, hắn còn có thể thích ta! Không phải sao?”
Lời Mộ Tịch Tịch nói ra làm cho Lưu Sương buồn cười, nàng thật không nghĩ tới, Mộ Tịch Tịch lại nghĩ ra điều như thế.
Tác hợp nàng cũng Mộ Dã. Chẳng phải để thiên hạ chê cười a!
“Không có khả năng! Ngươi không nên có chủ ý như thế!” Lưu Sương nhíu mi nói. Nàng thích Mộ Tịch Tịch thẳng thắn, nhưng lần này, sự thẳng thắn ấy làm nàng đau đầu, nàng khó mà đón nhận được.
“Hôm nay xem ra, cũng không phải là Hoàng huynh không có cảm giác với ngươi, nếu như ta đem thân phận nữ nhi của ngươi nói ra...” Mộ Tịch Tịch mỉm cười, chậm rãi nói.
Lưu Sương ngẩng đầu, đôi mắt trong veo lẳng lặng dừng ở Mộ Tịch Tịch, “Ngươi sẽ không làm như vậy, công chúa!” nếu nàng thật sự làm như vậy, sẽ không cứu nàng.
“Tại sao ta không làm chứ, ta muốn làm như thế!” Mộ Tịch Tịch ảo não hô, thấy ánh mắt bình tĩnh của Lưu Sương, nàng đột nhiên ảo não.
“Đúng vậy, ta sẽ không làm như vậy. Bởi vì hắn, hắn muốn ta cứu ngươi. Chiều nay hắn sẽ cứu ngươi trở về, nhưng lại lo lắng ngươi bị hoàng huynh hành hạ, liền khẩn cấp đưa tin cho ta, để ta cứu ngươi, Hắn tại sao đối với ngươi tốt như vậy, tại sao?”
Mắt Mộ Tịch Tịch đau thương. Hàng mi buông rợp xuống mắt.
Lưu Sương biết. hắn – kẻ nàng vừa nói ra, chính là sư huynh.
Là sư huynh cầu nàng ấy tới cứu nàng.
Thấy bộ dạng khổ sở của Mộ Tịch Tịch, trong lòng Lưu Sương cũng khó chịu.
Nguyên lai, bề ngoài kiên cường như vậy, đối mặt với tình yêu cũng trở nên yếu ớt.
Yêu mà không được đáp lại, nàng hiểu quá rõ, nên có sự đồng cảm với Mộ Tịch Tịch.
“Ngươi đừng khóc, kỳ thật...” nàng thật sự không biết nên an ủi thế nào.
“Ai nói ta khóc!” Mộ Tịch Tịch đột nhiên ngẩng đầu, con ngươi đen nhánh kiên nghị, rõ ràng là ngấn nước nhưng lại mạnh miệng nói không có khóc.
“Ta sẽ không khóc, ta tin tưởng Đông Phương sẽ có 1 ngày thích ta!” Dứt lời xoay người bước nhanh.
Lưu Sương nhìn bóng của Mộ Tịch Tịch khuất xa dần....
Đột nhiên Mộ Tịch Tịch xoay người, bước quay lại rất nhanh, đứng sát bên Lưu Sương, ghé vào tai thấp giọng nói: “Tối nay chuẩn bị tốt để trốn đi.”
Lần này nói xong nàng ta bước đi thẳng.
Lưu Sương nhất thời không có phản ứng lại, biết Mộ Tịch Tịch đi rồi, nàng mới sực tỉnh, sư huynh chuẩn bị cứu nàng.
Tâm đau nhói, giống như bị xé rách, mặt trong giây lát trắng bệch hơn cả ánh trăng.
Sư huynh!
Nàng nhắc tới tên hắn, cảm giác nước mắt đã vòng quanh mắt.
Lều trại này một mảnh mù mịt hắc ám, mà trong lòng nàng, đột nhiên có một tia sáng tồn tại.
Ban đêm im ắng đã tới, trên bầu trời ngàn vạn vì tinh tú đang chiếu sáng.
Suy nghĩ Lưu Sương như phiêu diêu ở nơi thật xa.
Hoa hạnh Giang Nam, mưa bụi khẽ rơi. Sư huynh đánh đàn, nàng vẽ tranh. Tiếng cười đùa vui vẻ hòa cùng mưa xuân, quấn quít với hoa rơi. Hồ nước xanh trong, đùa cùng lam y.
Tất cả giống như ánh sáng trong đêm tối, như mang ưu thương qua.
Đêm yên tĩnh, mơ hồ nghe trước lều có tiếng mở, một thân ảnh chợt lóe vào.
Mượn ánh sáng mơ hồ bên ngoài, Lưu Sương nhìn ra, là Mộ Tịch Tịch.
Lưu Sương yên lặng đứng dậy, Mộ Tịch Tịch bắt lấy cổ tay của nàng, hai người lén lút đi ra ngoài.
Ngoài lều không hề có một thủ vệ võ sĩ, bốn phía yên tĩnh đáng sợ. Nàng nghĩ chắc Mộ Tịch Tịch đã đuổi hết đám võ sĩ đi rồi.
Thảo nguyên mênh mông.
Những ánh lân tinh phảng phất trên chân trời, ánh trăng dần mờ dần.
Mộ Tịch Tịch giống như là giống hươu, mang theo Lưu Sương cưỡi trên con ngựa sắc đỏ thẫm.
Ngựa phi như mũi tên, tiếng vó ngựa “cộc, cộc” vang trên đường, bụi bay lên, Lưu Sương cảm giác như bản thân giống đang bay lên.
Lưu Sương mơ hồ thấy được dòng sông qua ánh sáng mờ mờ, có chiến thuyền được giấu trong cây cối.
Năm mươi trượng, ba mươi trượng, càng lúc càng gần.
Đoạn Khinh Ngân đứng ở trên thuyền, á


XtGem Forum catalog