Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1344230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4230 lượt.
ho hắn mà thôi.
Nhưng Mộ Dã thực sự giận dữ, tên này, trước mặt bao nhiêu quân tướng dám đạp hắn, đối với hắn, lần đầu tiên bị sỉ nhục như thế.
Lập tức mắt lại lóe lên tia tàn khốc, nắm lấy mắt cá chân Lưu Sương lần nữa.
“Hoàng huynh, không nên, không thể làm thế!”
Mộ Tịch Tịch trong đầu nghĩ gì lập tức thốt lên, muốn lôi Mộ Dã ra ngay. Nàng không thể làm cho Lưu Sương gặp chuyện gì, bởi vì không chỉ có Đông Phương Lưu Quang thác nàng phải bảo vệ người này. Mà là, nàng thật sự thích nữ tử này, cho dù nàng ấy là tình địch của nàng.
Nếu cần, nàng sẽ đem thân phận nữ tử của Lưu Sương ra nói. Nhưng là, nàng chưa kịp có cơ hội mở mồm, Mộ Dã đã giơ tay ra, điểm huyệt nàng.
“Tịch Tịch, ngươi thật đáng chết. Người đâu, công chúa hôm nay đã mệt mỏi, mang công chúa đi nghỉ ngơi.” Mộ Dã ra lệnh.
Hai thị nữ đi ra đưa Mộ Tịch Tịch đi xuống.
Lưu Sương nhắm mắt lại, nghĩ thầm, tối nay, sẽ không còn ai cứu nổi mình.
“Hoàng đệ, đêm hôm khuya khắt không ngủ, làm cái gì thế? Náo nhiệt vậy mà không báo cho ta?” Trên thảo nguyên mênh mông, đột nhiên truyền tới tiếng nói khàn khàn.
Mộ Dã nghe vậy, hai tròng mắt nhíu lại, quay đầu lại nhìn, hoàng huynh hắn, Mộ Điền dẫn theo hai tên võ sĩ đi tới.
Qua lá cỏ, Lưu Sương nhìn thấy nam tử cao lớn đang tiến dần tới trong ánh trăng mờ mờ. Vóc người cường tráng, ngũ quan thô cuồng, Lưu Sương biết hắn, ban đầu tại Nhã Tâm Cư vì nàng đắc tội thủ hạ, mà hắn cho người tới bắt nàng đi.
Lúc ấy may Thu Thủy Tuyệt kịp thời xuất hiện nàng mới tranh được. Mặc dù hôm nay nàng không còn dưới thân phận như kia, nhưng sợ rằng, tên Mộ Điền này vẫn nhận ra nàng.
Nàng e ngại né tránh.
Mộ Dã chậm rãi đi tới bên Mộ Điền, không biết vì gì, môi lại hé nụ cười tà ác vui vẻ. Lưu Sương không kìm được mà phát run.
Mộ Điền rất thích những tên nam nhân vóc người nhỏ xinh thế này. Tên thầy thuốc này, tuy dung mạo không được cho lắm nhưng là thân hình không tệ. Tin rằng Mộ Điền vừa ý.
Mộ Điền nghe vậy, bước nhanh tới trước mặt Lưu Sương, ngồi xuống, dưới ánh trăng chậm rãi đánh giá nàng.
Một mùi nam nhân dâm dê phả vào mặt Lưu Sương, nàng chán ghét nhắm hai mắt lại, nàng không muốn nhìn ánh mắt tham lam tà ác của tên Mộ Điền.
Mộ Điền thấy nàng nhắm mắt, tuy rằng dung mạo không phải xuất sắc, nhưng lại tú nhu, tú lệ.
Hắn nở nụ cười dâm đãng, đưa tay lên mặt nàng thăm dò, làn da trắng mịn làm bên trong hắn khô khốc. Hắn cười đùa nói: “Hoàng đệ, cảm ơn đệ đệ, mặt hàng này không tệ lắm!”
Cho đến lúc này, Lưu Sương mới ý thức được sự việc. Tên Mộ Điền xấu xa này...
Trong lòng nàng sợ hãi, thân thể không kiềm chế được bắt đầu run rẩy. Mộ Điền vươn 2 tay, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn mảnh khảnh của nàng, cười đùa nói: “Lưng thật nhỏ a!”
“Cút ngay! Hỗn đãn, buông bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra!” Lưu Sương la lớn.
Nhưng là, nàng chưa kịp dứt lời, liền bị Mộ Dã điểm trúng huyệt. Sau đó, cả người cảm thấy như thiên địa chuyển rời, nàng mất đi cảm giác, bị Mộ Điền khiêng trên vai, chạy như bay đi.
Bên tai nghe được tiếng nói nhẹ nhàng của Mộ Điền: “Bảo bối, đừng sợ. Bổn vương sẽ đối tốt với ngươi. Tuyệt đối không để ngươi thiệt.”
Những lời này trong miệng Mộ Điền nghe thật ôn như, nhưng trong tai Lưu Sương nghe như muốn nôn mửa.
Bị khiêng trên vai, mặt nàng cố tìm hướng về Lăng Quốc.
Trong bóng đêm tối mờ, mơ hồ thấy sông núi, thấy tiếng sông nước, nhưng, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn cố hương.
Thật sự, nàng bị chết tha hương, chôn cất ở một nơi xa lạ sao? Giết nàng cũng tốt, vì sao phải hạ nhục nàng?
Mắt nàng dừng trên áo bào của tên nam nhân phía xa, vốn tưởng rằng hắn là người kiêu hùng, không phải kẻ ti tiện, nàng có thể nói lý với hắn, hi vọng hắn có thể buông tha nàng, dừng chinh chiến.
Nhưng hôm nay, xem ra, nàng đã sai!
Đối với một tù binh như nàng, hắn cũng tìm đủ mọi cách ngược đãi.
Nếu như không phải bị điểm huyệt, Lưu Sương thật sự muốn giống như một người đàn bà chanh chua, lớn tiếng mắng nhiếc Mộ Dã, nhưng đáng tiếc, ngay cả cơ hội mắng hắn để trút giận nàng cũng không có!
VẺ ĐẸP DÃ TÍNH
“Ô Lặc, ghìm cương ngựa lại.” Mộ Dã nói với thị vệ.
Bước tới cửa, đột nhiên hắn ngừng lại.
Hắn vì sao lại phiền não? Thật sự kỳ quái, loại cảm giác đứng ngồi không yên, hắn không hiểu nổi. Tại sao, tại sao chứ?
“Ô Lặc, cho truyền Vũ Mị lại đây.” Mộ Dã cởi áo choàng, xoay người đi lại vài bước rồi ngồi xuống.
Đại Mi Vũ khoác trên mình áo lông cừu màu đen, liếc mắt thấy Mộ Dã một tay chống cằm, một tay nâng chén trà, như đang suy nghĩ điều gì.
Nàng chậm rãi hướng hắn đi tới, mà hắn, tựa hồ không có phát hiện nàng tới, vẫn đắm chìm trong thế giới nội tâm.
Trong lòng Đại Mi Vũ nổi lên một tia mất mát, khóe môi có chút khó chịu.
“Khả Hãn...” nàng khẽ giọng nói, giọng nói ngọt ngào mang theo một tia ủy khuất.
Mộ Dã nghe vậy ngẩng đầu, lúc này mới chú ý là Đại Mi Vũ đã đến, nàng như vừa ngủ say tỉnh dậy, dung nhan mỹ lệ. mang theo chút sương mờ.
Nàng t