Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4219 lượt.

Mộ Tịch Tịch vừa nói, vừa giúp Lưu Sương lên ngựa.
Lưu Sương lên ngựa, nắm chắc dây cương, chậm rãi thúc ngựa đi lên. Đêm qua nàng vừa lên ngựa, đã ngã rạp người xuống, lúc đấy căn bản là nàng không biết cưỡi ngựa, chỉ dựa vào nghị lực xiết chặt lấy dây cương mới không bị hất khỏi lưng ngựa.
Lúc này, đường đường chính chính ngồi trên lưng ngựa, ngược lại có chút sợ hãi, không dám cưỡi.
Mộ Tịch Tịch đến bên nàng nói: “Ngươi đừng sợ, cứ can đảm lên, nếu con ngựa này đã nhận ngươi làm chủ nhân, nó sẽ không làm ngươi bị thương. Ngươi chỉ cần hoàn toàn giao thân xác cho nó, động theo cử động của nó, đi theo bước đi của nó. Buông lỏng một chút, từ từ sẽ được!”
Lưu Sương cưỡi con ngựa nhỏ, chậm rãi đi vòng tròn trên cỏ. Con ngựa nhỏ thật sự là rất hiểu ý người, có lẽ nó biết Lưu Sương sợ hãi, lúc đầu đi rất chậm, sau đó chờ Lưu Sương thích ứng rồi, mới dần đẩy nhanh tốc độ.
Lưu Sương ngồi trên lưng ngựa, chỉ cảm thấy thân thể tùy theo con ngựa, chậm rãi phập phồng. Trong lòng bốc lên một cảm giác kỳ quái.
Cưỡi ngựa, thì ra cảm giác lại tốt đẹp đến vậy.
Chỉ cảm thấy bên tai gió lạnh thổi vù vù, sợi tóc bay lên, cả người nàng có cảm giác như đang bay.
Đưa mắt nhìn lại, trời đất rộng lớn, bỗng nhiên trái tim cảm thấy thư thái không ít, đồng thời có một hy vọng mãnh liệt bốc lên trong lòng.
Mộ Dã không giết nàng, như vậy, có phải là đại biểu cho việc thật ra con người hắn không ác liệt như nàng vẫn nghĩ.
Có lẽ, hòa đàm là chuyện có hy vọng, ngưng chiến cũng là chuyện có hy vọng, nàng có được tự do cũng là chuyện có hy vọng.
Lưu Sương vừa nghĩ vừa giục ngựa đi theo vòng tròn.
“Ai nha, phu nhân, kia không phải con ngựa ngài nhìn trúng sao? Tại sao lại bị người khác cưỡi rồi?” Đột nhiên phía trước truyền đến thanh âm của nữ tử.
Lưu Sương đưa mắt nhìn lại, thấy trong bụi cỏ có hai nữ tử mặc quần áo sáng màu chậm rãi bước đến.
Nữ tử đi trước, mặc váy xanh, sa y đỏ ánh bạc, khoác áo da cáo không tay, tóc đen búi đơn giản. Mặt ngọc trắng nõn, mi thanh mục tú, tay cầm một cái roi ngựa đẹp đẽ, đúng là Đại Mi Vũ.
Cô ta lượn lờ đi đến, vạt áo phất phơ theo gió, đi sau là một thị nữ mặc quần áo màu lục mặt mũi thanh tú.
Lúc này Lưu Sương đã hồi phục dung mạo bẩm sinh, nàng không muốn chạm mặt với Đại Mi Vũ, vì vậy xoay đầu ngựa muốn rời đi.
Nhưng lục y thị nữ của Đại Mi Vũ rất cao, chỉ hai ba bước chân đã chặn đầu ngựa của nàng. Có lẽ cô ta nhìn ra Lưu Sương cưỡi ngựa chưa được thành thạo, lại tự phụ cô nương nhà cô ta là cơ thiếp được Khả hãn sủng ái, thế nên trực tiếp đi tới, túm dây cương của Lưu Sương, ghìm cương ngựa lại, lớn tiếng nói: “Ngươi là nữ tử nơi nào, tại sao lại cưỡi con ngựa phu nhân chúng ta nhìn trúng! Không nghe thấy lời ta nõi khi nãy sao? Còn không mau xuống ngựa!”
Thật sự thì lúc này Lưu Sương đã cưỡi rất thành thạo, Mộ Tịch Tịch cũng không đi sát bên nàng. Ngồi trong bụi cỏ cách đó không xa, không biết suy nghĩ cái gì. Thị nữ kia không nhìn thấy công chúa, mới có thể lớn gan mà quát to như vậy.
“Tấc Thảo, đừng lớn tiếng như vậy, chậm rãi nói đi!” Đại Mi Vũ chậm rãi đi tới, oán trách nhìn thị nữ, lên tiếng.
Lưu Sương không ngờ cô ta nói chuyện với hạ nhân hòa khí như vậy, trách không được Tấc Thảo này trung thành với cô ta vậy.
“Cô nương, rất xin lỗi, đây là con ngựa Khả hãn cho Vũ Mị, Vũ Mị vẫn chưa từng cưỡi nó, hôm nay có hứng thú, muốn dắt ngựa đi dạo. Không bằng cô nương trở về tàu ngựa chọn một con khác có được không?” Đại Mi Vũ đứng sau lưng Lưu Sương dịu dàng nói chuyện. Trong lòng thật ra đang vô cùng nghi hoặc, trong doanh trại có thêm nữ tử này từ khi nào?
Hai thị nữ đi theo Lưu Sương thấy lục y thị nữ nói chuyện hung ác, đang muốn mở miệng bẻ lại, nhìn thấy Đại Mi Vũ nói chuyện cũng coi như có lý, liền lạnh lùng nói: “Vũ Mị phu nhân, chúng ta cũng không biết đây là ngựa của ngài. Nhưng cô nương nhà ta đã cưỡi rồi, không bằng phu nhân đi chọn một con khác có phải tốt hơn không?”
Đại Mi Vũ nghe vậy ngẩn ngơ, tưởng mình nghe lầm. Trước kia chưa từng có thị nữ nào có dũng khí làm trái ý tứ của cô ta, hôm nay, hai thị nữ này lại vì nữ tử này muốn con ngựa này mà làm mếch lòng cô ta sao?
Cô ta thật muốn nhìn một cái, nữ tử này rốt cuộc là ai? Liền mỉm cười đi tới trước đầu ngựa của Lưu Sương.
Lưu Sương biết không thể tránh được, nghĩ đến chuyện sớm muộn gì cũng phải giáp mặt Đại Mi Vũ, liền thản nhiên nhảy xuống, mỉm cười nói: “Nếu con ngựa này vốn dĩ là của Vũ Mị phu nhân, vậy trả lại ngươi!”
Dưới ánh mặt trời nhàn nhạt, nụ cười của Lưu Sương dịu dàng rực rỡ, như hoa xuân đua nở, như sơn tuyền róc rách. Đại Mi Vũ chỉ cảm thấy trong đầu có một tiếng “Vù vù”, cô ta hoàn toàn ngây dại.
Nụ cười quen thuộc này, gương mặt xinh đẹp quen thuộc này, làm cô ta trong phút chốc giật mình.
Nàng, nữ tử gầy tong teo non yếu đó, dĩ nhiên là Bạch Lưu Sương.
Nữ tử mà cô ta không muốn nhìn thấy nhất, nữ tử mà cô ta hận nhất, nữ tử khiến cô ta đêm nào cũng phải ghen ghét nổi giận trong mộng, dĩ nhiên xuất hiện trước mắt cô ta ngay lúc


Old school Easter eggs.