Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1343948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3948 lượt.
ương nghe được Hồng Ngẫu và Tiêm Y nói chuyện rồi, trái tim trầm xuống, tiểu thư nhất định lại thương tâm rồi.
Lưu Sương cười nhạt, nói: “Hồng Ngẫu, có gì để ăn không, ta rất đói.”
“Có, tiểu thư, ta đã nấu rồi, hâm nóng lại là ăn được, người chờ một chút!” Hồng Ngẫu gật đầu thật mạnh, chỉ chốc lát sau, liền bưng tới một chén cháo trắng.
Lưu Sương ăn xong chén cháo, cảm thấy toàn thân thư thái rất nhiều, nằm trên giường mấy ngày liền như vậy là đủ rồi. Liền đứng dậy rửa mặt chải đầu, ra ngoài sân hít thở không khí trong lành.
Trăng sáng treo trên ngọn kia, vầng trăng đêm nay, không giống như vầng trăng đêm đó, khuyết đi một mảnh, giống như trái tim nàng.
Trong sân hoa ngọc lan vừa nở, mùi thơm ngát lả lướt.
Một trận gió đêm thổi đến, cánh hoa màu đỏ lộn xộn bay loạn. Vài đóa hoa tàn rơi trên bạch y của Lưu Sương, một chút hồng trên nền trắng tinh khiết, dưới ánh trăng, rất nổi bật, rất đẹp mắt.
Nhìn lên bầu trời đêm Lưu Sương đột nhiên ngẩn ra, trước mắt dường như có vật gì chợt lóe rồi biến mất, không kịp nắm bắt, liền biến mất vô tung.
Hồng Ngẫu đứng ở phía sau nàng không biết tại sao lại vô thanh vô tức té ngã, Lưu Sương giật mình, đang muốn xoay người lại xem Hồng Ngẫu bị sao liền thấy hoa mắt, một bóng người xông ra từ nơi nào không biết, đứng trước mặt nàng, thân ảnh cao to che mất ánh trăng.
Người nọ mặc một bộ hắc y che kín từ đầu đến chân, nửa người trên ẩn trong bóng tối, nửa người dưới được ánh trăng chiếu sáng. Gió đêm rung động, hắc bào tung bay trong gió, cực kỳ quỷ dị.
“Ngươi là ai? Ngươi làm gì nàng rồi?” Lưu Sương ngăn chặn kinh hãi, lạnh lùng hỏi.
Người nọ cũng không trả lời, không biết hắn cất bước như nào từ từ tiến đến phía Lưu Sương. Khuôn mặt từ từ lộ ra dưới ánh trăng, Lưu Sương ngẩng đầu nhìn, không khỏi hoảng sợ.
Trên mặt người nọ, là một cái mặt nạ vô cùng đáng sợ.
Trong lúc nhất thời, Lưu Sương cảm thấy quỉ khí dày đặc.
Người này giống như câu hồn sứ giả đến từ địa ngực, ánh mắt lãnh liệt như băng.
Lưu Sương sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, người này chẳng lẽ là do Thu Thủy Cung phái tới ám sát nàng?
Há mồm định kêu cứu, Quỉ Diện nhẹ nhàng phất tay một cái, điểm trúng huyệt đạo của nàng. Nhất thời cảm giác cả người cứng ngắc, yết hầu có vị ngọt, vừa không động đậy được vừa không nói được lời nào.
Người của Thu Thủy Cung, thật sự là lớn mật, dám nửa đêm xông vào Trữ Vương phủ. Thị vệ trong vương phủ lại không thể phát hiện, chẳng lẽ, người trước mắt, chính là cung chủ Thu Thủy Cung Thu Thủy Tuyệt?
Nàng nhớ Bách Lý Hàn từng nói qua, nếu là Thu Thủy Tuyệt của Thu Thủy Cung ra tay, sợ rằng chỉ có hắn, mới có thể đấu tay đôi với Thu Thủy Tuyệt. Vì thế, hắn mới cưỡng ép nàng ở lại Y Vân Uyển, nói là để bảo vệ nàng.
Nhưng mà, lúc này, nguy hiểm đã tới, hắn đang ở nơi nào? Nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi đau xót.
Ngoài cửa chợt vang lên tiếng bước chân, tiếp theo nghe được có người hô: “Ai nha, đã xảy ra chuyện!”
Quỉ Diện di chuyển một bước, trong lúc đó, Lưu Sương liền bị hắn kẹp vào bên người, bay lên nóc nhà, bay qua những mái nhà, có cảm giác đằng vân giá vũ.
Phía sau sưng tiếng động láo nháo, Lưu Sương lờ mờ nhìn thấy người vừa hô là Tiêm Y, đi sau Tiêm Y là một ngự y.
Bách Lý Hàn cuối cùng cũng vì nàng mà thỉnh ngự y sao? Lưu Sương cười khổ, giờ phút này đã vô dụng rồi.
CỰC HÌNH
Tin tức Vương phi bị bắt cóc nhanh chóng truyền đi trong vương phủ, thị vệ trong vương phủ đề phòng nghiêm ngặt hơn. Vài bước lại có một tốp, dò xét cực kỳ nghiêm mật.
Nhưng khinh công của Quỷ Diện thật sự là vô cùng thần kỳ, mặc dù mang theo Lưu Sương, nhưng không hề giảm bớt độ nhẹ nhàng.
Trăng sáng nhô lên cao, gió nhẹ nhẹ thổi, hắn nhẩy từ mái hiên này sang mái hiên khác, nhanh như ảo ảnh. Đợi đến khi thị vệ nhìn thấy hắn, có muốn đuổi theo, cũng đã quá muộn. Hắn giống như Dạ Ưng bay lượn, vô thanh vô tức biến mất khỏi tầm nhìn của thị vệ.
Khi Bách Lý Hàn chạy tới Y Vân Uyển, chỉ còn nhìn thấy một thị vệ đang hôn mê, không nhịn được thở rút một hơi. Trong phòng trống không, dường như vẫn lưu lại hương thơm của nàng, nhưng người thì đã mất.
Cung chủ Thu Thủy Cung đã đích thân ra tay rồi.
Đôi môi mỏng của Bách Lý Hàn mím chặt, bàn tay chậm rãi nắm chặt lại, xiết chặt như thế, nhưng hắn hoàn toàn không phát giác ra.
Bên trong phòng không có gió, nhưng mái tóc đen như mực của hắn bắt đầu tản ra, ngưng đọng trong không trung, bạch y của hắn cũng tự phất phơ dù không có gió, cực kỳ quỷ dị.
Hồng Ngẫu trừng mắt nhìn, đến khi thấy lành lạnh, mới biết rằng đây là sát ý.
Trữ Vương Bách Lý Hàn, động sát ý!
“Truyền lệnh xuống, tra xét toàn thành, dù là địa phương nào cũng không bỏ qua!” Bách Lý Hàn lạnh lùng nói, thanh âm thấp hàn không có nổi một tia ấm áp.
Hắn nhất định phải cứu nàng trở về, nói như thế nào đi nữa, nàng cũng là vương phi của hắn, không phải sao? Huống chi, hắn đã bắt đầu thích nàng, không phải sao?
Ra khỏi vương phủ