Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1343945

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3945 lượt.

>Nhưng những giọt nước mắt không thể tuôn ra đó, lại chảy xuống trái tim hắn, trăn trở trôi qua trái tim hắn, nguội lạnh chán nản. Làm cho trái tim hắn run rẩy dữ dội.
Trong nháy mắt, hắn có chút hoài nghi, hắn có phải đã làm sai không? Nhưng rất nhanh sau đó hắn tự thuyết phục chính mình, hắn không sai. So với Tam ca hắn yêu nàng nhiều hơn, nếu Lưu Sương ở bên hắn, hắn nhất định sẽ sủng nàng ái nàng, sẽ không làm cho nàng chảy dù chỉ là một giọt lệ.
Nhưng mà hắn thật không ngờ, tình cảm nàng dành cho Tam ca đã sâu sắc nhường đấy, sâu sắc đến mức hắn nổi giận phát ghen.
Hắn cũng không ngờ rằng, hủy dung Đại Mi Vũ lại có tác dụng lớn đến vật. Ngự y đối với vết sẹo của Đại Mi Vũ thúc thủ vô sách, cứ tưởng rằng cô ta đã hết giá trị lợi dụng, không ngờ thật ra còn hữu dụng hơn hắn nghĩ.
Bách Lý Hàn ôm lấy Đại Mi Vũ nhảy lên thuyền, Đại Mi Vũ đã hôn mê, vết thương của nàng mặc dù không hại đến tính mạng, nhưng Mặc Long kiếm thế sắc bén, đâm rất sâu, nếu không chữa trị kịp thời, tính mạng chi ưu.
Lưu Sương tự nhiên sẽ không bàng quan đứng nhìn, thần sắc trấn định bôi thuốc cho cô ta. Nói như thế nào, cô ta cũng bị thương thay nàng, Lưu Sương cười khổ nghĩ đến điều đó.
“Sương nhi, mang nàng ấy về phủ dưỡng thương có được không?” Bách Lý Hàn nói với Lưu Sương.
“Vương gia đã làm chủ, Lưu Sương không có gì để nói!” Lưu Sương nói thản nhiên, không nghe ra hỉ nộ, gương mặt tái nhợt dưới ánh trăng, nhìn không ra thần sắc gì.
“Như thế rất tốt!” Bách Lý Hàn thản nhiên nói, hắn cũng không có chú ý tới thần sắc Lưu Sương, liền vội vã đi thăm dò thương thế của Đại Mi Vũ.
Trăng ngả về tây, sương đêm lạnh lẽo.
Sự ôn nhu và triền miên của Bách Lý Hàn khi nãy, theo vầng trăng tối nay đến, dường như cũng đã ra đi cùng vầng trăng.
Lần đầu tiên Lưu Sương cảm thấy hạnh phúc thật quá ngắn ngủi, chỉ trong một cái chớp mắt, đã vội vã rời bỏ nàng.






CHẲNG LẼ KHÔNG THÀNH TOÀN
Khi trở lại vương phủ thì trời đã tối đen.
Lưu Sương với sự hộ tống của Khinh Y, một mình về Y Vân Uyển, mà hắn – phu quân của nàng thì đích thân ôm Đại Mi Vũ đi đến Tuyết Uyển. Từ khi còn ở trên thuyền, hắn đã hạ lệnh cho người dọn dẹp Tuyết Uyển, có thể thấy được thành ý của hắn dành cho Đại Mi Vũ.
Tuyết Uyển là nơi gần Y Vân Uyển nhất, so với Thính Phong Các hẻo lánh nàng từng ở tốt hơn hàng trăm lần.Tuyết Uyển, Y Vân Uyển tên nghe rất nữ tính, theo lời Khinh Y là mới đổi tên như vậy. Trước khi bọn họ thành thân mới đổi lại, mặc kệ là tuyết hay là vân, cũng ám chỉ màu trắng, chắc là do Đại Mi Vũ mặc quần áo trắng múa trong rừng đào.
Lưu Sương lẳng lặng ngồi ở trong Y Vân Uyển, nhìn đồ đạc xung quanh được bày biện vô cùng tao nhã, cảm giác được áp lực và mỉa mai. Nơi này, vốn là không thuộc về nàng. Lúc đầu, khi Bách Lý Hàn trang trí gian phòng này, cô gái hắn nghĩ đến không phải là nàng, mà là bóng hình xinh đẹp áo trắng trong rừng đào. Nàng ở chỗ này, thật sự có cảm giác ăn nhờ ở đậu.
Vành mắt Hồng Ngẫu đỏ lên, theo khẩu khí tiểu thư mà nói, nhất định là gặp chuyện mất hứng với Vương gia. Ai, không nhịn được một tiếng thở dài từ tận đáy lòng, rồi yên lặng trải chăn cho Lưu Sương.
Phong hàn mới tốt một chút, ra gió một buổi tối, Lưu Sương cảm thấy có chút mơ màng, không tự giác ngủ rất nhanh.
Trong giấc mộng, mờ ảo hơi sương, nàng nhìn thấy Bách Lý Hàn đứng trước mặt nàng, ôn nhu nhìn nàng chăm chú. Dưới ánh trăng, ánh mắt hắn tràn đầy thâm tình, thần sắc ôn nhu. Trong lòng nàng rất là vui mừng. Nhưng mà, thoáng qua một khắc, nàng liền phát hiện ra, ánh mắt của hắn không phải nhìn nàng, mà là nhìn phía sau nàng.
Lưu Sương bỗng nhiên quay đầu, nhìn thấy dưới bóng cây cách đó không xa, một nữ nhân mặt quần áo trắng. Nàng ấy đang mỉm cười, cười rất đẹp, rất ngọt ngào, là nụ cười của hạnh phúc.
Hai người dùng mắt trao tình trước mặt nàng, mà nàng, giống như không khí mà thôi.
Trái tim Lưu Sương đau xót, bất ngờ tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn ánh trăng mờ ảo, như thanh sương buổi sớm.
Trời tối đen, ngoài cửa sổ, một loài chim không biết tên kêu to hai tiếng, rồi vỗ cánh bay lên.
Đêm yên tĩnh, mà cô tịch.
Ghế dài bên cửa sổ, trống trơn như cũ, rất hiển nhiên Bách Lý Hàn vẫn không có trở về. Lúc này, hắn hẳn là đang ở bên Đại Mi Vũ.
Thương thế của Đại Mi Vũ kỳ thật không nghiêm trọng, là người học y, Lưu Sương rất rõ ràng, cho nên nàng không quan tâm đến thương thế của nữ nhân kia. Bất quá, mặc kệ thương thế có nặng hay không, Bách Lý Hàn vẫn ở bên cô ta bồi cô ta một đêm.
Hắn cao ngạo như vậy, lại làm ra chuyện như thế, hắn đối với Đại Mi Vũ, thật sự là tình thâm nhược tư sao?
Lưu Sương nén tiếng thở dài, là nàng ngu muội, biết rõ hắn đã có ý trung nhân, vẫn không biết tự kiềm chế bản thân mà đem lòng yêu hắn. Nhưng trên đời này, có ai có khả năng điều khiển con tim của mình. Biết rõ là lửa, không phải thiêu thân vẫn cam tâm nguyện ý đâm đầu vào sao?
Kỳ thật, từ sau đêm động phòng, nàng đã khóa chặt trái tim đối với hắn, nh


pacman, rainbows, and roller s