Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương
Tác giả: Fressia Phan
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 134431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/431 lượt.
g Hồ Bình không tin lời mình, nàng còn bổ sung:
- Tốt xấu gì ta là tỷ tỷ của thần y đó, y thuật cho dù không cao thâm bằng hắn thì cũng có chút hiểu biết về vấn đề này… khụ khụ.(nàng ho vì xấu hổ?)
Tiếp tới chính là tiếng bật cười của Hồ Bình, chàng hứng khởi nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, thầm thì:
- Ngủ đi, sáng mai nàng sẽ không sao, có ta ở đây rồi, cây Lam Chi Thảo kia y có bào chế lầm thì vẫn còn cây của ta giúp nàng hồi phục…
Lăng Lam cười khổ, câu nói này vốn định nuốt vào nhưng không hiểu sao lại bật ra khỏi miệng:
- Miễn rằng đừng để khi ta thức dậy không thấy chàng đâu là được…
Chỉ một câu này thôi, Hồ Bình chợt thấy lòng mình len lỏi một dòng nước ấm, chảy tới đâu, tỏa hạnh phúc tới đó.
Chàng nằm xuống, kéo Lăng Lam dựa dẫm vào ngực mình, tiếng nhẹ như gió thoảng nhưng lại vô cùng chắc chắn:
- Ta hứa…
Lăng Lam biết rằng mình đang mơ, bởi vì cảnh hiện ra trước mắt là thuộc về quá khứ. Một quá khứ xa lắc xa lơ nào đó mà nàng ngỡ rằng mình đã quên. Đó là một ngày hè ấm, không nóng bức như đáng ra phải có mà lại mang khí trời dịu dàng của mùa xuân. Mẫu thân nói rằng đó là do thời tiết đặc biệt của miền Bắc đất An Nam này, mưa nắng thất thường, mưa lên thì cho dù giữa hạ vẫn có thể thấy lạnh. Mà giờ chính là lúc trời mưa…
Mẫu thân đang đi đâu đó, nói rằng cần bàn chuyện cơ mật đại sự với vị tiền bối là chủ nhân phủ này, bảo nàng hãy ngồi yên trong phòng đợi, nhất định phải ngoan, không được chạy nhảy lung tung như mọi khi.
Thực ra hồi đó Lăng Lam vẫn là đứa trẻ biết nghe lời, nàng chỉ đơn thuần đưa lòng bàn tay ra ngoài cửa sổ, hứng những giọt mưa nặng trĩu đang lộp bộp rơi. Kết quả là bất chợt có một bàn tay nhỏ của một đứa trẻ khác bắt lấy tay nàng. Hắn đứng trong mưa mà áo và tóc lại không hề ướt, Lăng Lam buột miệng hỏi lí do, hắn trả lời rằng bởi vì mình là con của thần nắng. Nàng chỉ bĩu môi không tin.
- Nè tiểu muội muội.- hắn lúc lắc hai chỏm tóc trên đầu nàng.- cần có lòng tin người thì chính bản thân mới tiến bộ được.
- Ai bảo ngươi thế?- Lăng Lam quặc lại, mắt lộ rõ sự chán ghét. Nhìn thế nào tên tiểu tử này cũng chỉ sàn sàn tuổi nàng, gọi tiếng “tiểu muội muội” thật khiến lòng người ta khó chịu mà.
Lăng Lam nổi da gà, tuy rằng nàng là một tiểu cô nương mới chỉ xấp xỉ mười tuổi nhưng với chữ “thích” mà tên nam nhân này vừa thốt ra lại… thập phần khinh bỉ.
- Bổn cô nương cùng ngươi quen biết tính đến nay chưa quá nửa canh giờ.- Lăng Lam liếc xéo hắn.- Thiếu gia ngươi thật dễ trao gửi chân tình…
- Ồ… không phải không phải.- hắn lắc lắc đầu ngạo mạn, vẻ mặt thông báo rằng nàng đã hiểu lầm.-… chúng ta vốn đã quen biết từ sớm, chỉ là tiểu muội muội không nhớ mà thôi…
- Hử?- Lăng Lam nhíu mày.
- Là thế này.- hắn nhân từ giải thích.- Hồi phụ mẫu tiểu muội muội kết phu thê có mở tiệc mừng, phụ thân ta đã bế ta tới dự góp vui… Đó gọi là mối lương duyên từ khi muội còn chưa thành hình.
Thời tiết ẩm ướt thế này, rất dễ khiến nàng nhớ về quá khứ. Mà trong hồi ức của nàng, cái đáng nhớ có lẽ chỉ là ngày còn nhỏ bên phụ thân, mẫu thân và Dận Minh, còn lớn hơn một chút đều là kí ức về Càn Long.
Nhớ ngày trước tới đợt tuyển tú nữ, nàng ngồi trên cao nhìn xuống những tiểu cô nương đang run rẩy lo lắng. Vẫn là có chút hứng thú giễu mấy nàng một chút, tỏ ra cái bộ dạng lạnh lùng hàn khí bức người khiến các nàng ấy càng sợ sệt hơn, vừa quỳ vừa run.
Càn Long khá chán ghét cái cảnh váy váy áo áo lượn qua lượn lại, người người đều muốn bò lên long sàng của hắn nên giao việc tuyển tú cho nàng, bảo rằng thấy kẻ nào có mộng lớn liền lập tức cho tới Cục Cán Y giặt giũ. Đợi nàng xử lí xong vụ này thì hắn cũng phê xong tấu chương, hai người sẽ cùng cưỡi ngựa ra ngoại thành hóng gió.
Nghĩ tới đó là khiến nàng bật cười, cứ thấy cô nương nào xinh xẻo liền chuẩn đi tới phủ đệ của các vương gia, nhan sắc tầm trung giữ lại bên cạnh lo việc trà nước.
Đơn giản vậy nhưng bởi có quá nhiều cô nương, thành ra xong xuôi mọi việc thì đã quá giờ ngọ, nàng thất thểu về tẩm cung của mình liền có một vòng tay thân thuộc bắt lấy làm trò:
- Ngươi…- nàng chạm vào bụng mình rồi ngẩng lên nhìn hắn, hít một hơi sâu.-… đói chưa?
Càn Long day day thái dương, quả nhiên Lam nhi biết cách khiến hắn không biết nên cười hay nên khóc, vốn còn nghĩ nàng tính bàn chuyện đại sự với mình, hóa ra là cái bụng nàng réo.
- Tiểu Phúc Tử.- Hắn gọi. Một tên thái giám nhỏ thó vội vàng tấn kiến.- Nương nương của ngươi muốn dùng bữa, mau báo Ngự Thiện Phòng trẫm cũng ở đây.
- Dạ, thưa hoàng thượng.
Đợi hắn lui rồi, Càn Long lại cửa chính đóng lại, tiến tới cửa sổ khép lại, rút cục là vẫn nhìn nàng, mặt đầy tà niệm:
Gió vùn vụt quật vào da mặt, châm chích từng thớ thịt hở ra ngoài áo. Cao nguyên vẫn là gió như thế vạn năm không đổi, nhưng bao năm rồi lòng người cũng dần đổi thay.
Ngày ấy nàng tới chỗ Huệ phi, tay nắm