Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341892
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.
tay nàng vừa nhỏ. lại vừa mềm mại: “Sau đó, khi ta cầm cây gỗ kia lên, chém gãy hai cái cây kia, ta thật sự….”
Tiểu Xuân dừng một chút, dường như khó có thể hình dung loại cảm giác này. Tiểu Xuân ngồi dậy, đến bên cạnh Lý Thanh, kéo tay hắn nói: “To con, huynh biết không, cây kiếm kia…Phải nói là cây gỗ kia, giống như rất hiểu ta, giống như đang ở trong lòng ta. Khi ta nắm lấy nó, ta cảm thấy vô cùng kiên định.”
Lý Thanh khẽ ùng ục hai tiếng.
Tiểu Xuân: “Ta thích cảm giác đó….” Tiểu Xuân cười cười nói: “Cho nên, ta nhất định phải tham gia cuộc thi của Kiếm Các, ta muốn chính thức bái sư học kiếm.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân sờ đầu Lý Thanh, nói: “Cho đến lúc đó, ta không thể giúp huynh, huynh phải tự tìm cách nuôi sống bản thân mới được.”
Lý Thanh sợ hãi: “Ùng ục?”
Tiểu Xuân: “Ta muốn vào Kiếm Các, sẽ phải lên núi sống, tất nhiên không thể giúp huynh rồi, có gì mà ngạc nhiên chứ?”
Lý Thanh nôn nóng, cầm lại tay Tiểu Xuân.
“Đừng đi…..”
Tiểu Xuân: “Không được.”
Lý Thanh nhăn mặt: “Đừng đi….”
Tiểu Xuân: “Không được.”
Lý Thanh ỉu xìu.
Tiểu Xuân: “Huynh yên tâm, ta nhất định giúp huynh tìm việc, nếu rảnh rỗi sẽ xuống núi thăm huynh.”
Lý Thanh mếu miệng, không lên tiếng.
Tiểu Xuân: “Sao vậy?”
Lý Thanh cúi đầu.
Trong lòng hắn mơ hồ cảm thấy, Tiểu Xuân có thể vào được Kiếm Các kia hay không, hắn chính là mấu chốt. Nếu hắn không….
Lý Thanh nghĩ một lúc, nói với Tiểu Xuân: “Cô, cô nhất định phải đi à?”
Tiểu Xuân hăng hái bừng bừng gật đầu: “Dĩ nhiên, ta nhất định phải đi!”
Lý Thanh nắm chặt vạt áo trước ngực, đầu cúi thật thấp.
Tiểu Xuân: “Hả? Huynh lại sao nữa?”
Lý Thanh khẽ nói: “Ta sẽ để cô đi….”
Tiểu Xuân không nghe rõ: “Gì cơ?”
Lý Thanh: “Ùng ục….”
Tiểu Xuân: “….”
“Được rồi, đừng nói chuỵên này nữa.” Tiểu Xuân khoác tay lên vai Lý Thanh “Huynh muốn dạy ta dùng kiếm, có nghiêm túc không?”
Lý Thanh gật đầu.
Tiểu Xuân nhìn người đàn ông trước mặt, kiên định cười một tiếng, nói: “Được, nếu huynh đã hi vọng như thế, ta sẽ nghe huynh một lần. Ngày mai, à không, từ hôm nay, ta sẽ không học kiếm với Hạ Hàm Chi nữa.”
Lý Thanh ngẩng đầu, nghiêng mặt về phía Tiểu Xuân.
“Cô chịu để ta dạy à?”
Tiểu Xuân cười nói: “Sao lại không, ta tin tưởng huynh.”
“…..” Lý Thanh khó hiểu đờ người, sau đó cúi đầu, lại cúi đầu xuống.
“ha ha.” Tiểu Xuân cười vuốt vuốt đầu Lý Thanh.
Đối với quyết định này, Lý Thanh hơi khổ sở, nhưng khi tay nhỏ bé của Tiểu Xuân ở trên đầu hắn, hắn lại cảm thấy, việc đưa ra quyết định này cũng không khó khăn đến vậy.
Thấy Lý Thanh kiên trì như thế, Tiểu Xuân nhếch miệng, nói: “Ồ, ta hiểu rồi, huynh muốn cho ta dùng kiếm huynh làm ra đúng không? Huynh lại sắp gọt cho ta một thanh kiếm à?”
Lý Thanh “….” Hắn suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ừ.”
Tiểu Xuân cười nói: “Thì ra là vậy, huynh nói sớm đi, huynh gọt kiếm cho ta mà còn giấu kĩ như thế, ta cũng không phát hiện ra đấy.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân: “Nếu không bây giờ huynh cho ta biết kiếm ở đâu, ta trực tiếp đi lấy, sáng mai khỏi phải đến đây.”
Tiểu Xuân: “……”
Linh Nhi: “Đừng nhìn ta như vậy, ta có nói sai gì đâu? Ta đây đến biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng gặp được cô.”
Tiểu Xuân nhướn mắt, tức giận nói: “Cô đến đây làm gì?”
“Hừm.” Linh Nhi khẽ nhướn mày nói “Ta làm gì à? Sao hả, cô không cần công việc của tên kia nữa rồi phải không?”
Tiểu Xuân đột nhiên nhớ đến Lý Thanh, lập tức bật cười.
“Linh Nhi tốt Linh Nhi tốt, chúng ta vào nhà rồi nói.”
Tiểu Xuân đưa Linh Nhi vào nhà, lại đi nấu nước ấm pha một bình trà mang vào phòng.
“Nào, uống trà đi.”
Linh Nhi chậm rãi nâng chung trà lên, uống một hớp.
Tiểu Xuân ngồi ở bên cạnh: “Linh Nhi tốt, cô đến lúc này là vì có chuyện gì không tốt rồi à?”
Linh Nhi liếc nàng một cái: “Cô lo lắng đến vậy à?”
Tiểu Xuân ngồi thẳng người: “Ta lo lắng gì chứ, thuận miệng hỏi thôi mà?”
Linh Nhi đặt chén trà xuống, nói: “Không có gì, ta đã nói chuyện xong rồi, một tháng ba lượng bạc.”
Tiểu Xuân khinh thường nói: “Ba lượng bạc? Có ít quá không?”
Linh Nhi lại gõ gõ cái bàn: “Này má Xuân, có người chịu thuê hắn đã không tồi rồi, giờ cô lại còn chê ỏng chê eo à? Cái tên kia mắt thì không nhìn thấy, nói cũng nói không xong, ban ngày lại không thể ra ngoài, như thế mà cô còn chê ít bạc à?”
Linh Nhi kể hết mọi khuyết điểm của Lý Thanh, trong lòng Tiểu Xuân rất không thoải mái.
“Hắn kém chỗ nào chứ.”
“Cái gì?” Linh Nhi trừng mắt “Cô nói cái gì? Hắn kém chỗ nào à? Hắn kém chỗ nào cô không thử tự nhìn xem.”
Giọng nói Tiểu Xuân hơi nhỏ: “Ít nhất hắn cũng có chỗ hơn người.”
Linh Nhi uống trà, phun ra nửa cái lá trà.
Tiểu Xuân: “…..”
Nhìn dáng vẻ của Linh Nhi, Tiểu Xuân lại đột nhiên tức giận. Trong lòng nàng thầm nghĩ, cô dám xem thường tên to con kia, chờ ngày nào đó cô biết thân phận của hắn, xem có hù chết cô không.
Linh Nhi uống trà xong, chậm rãi nói với Tiểu Xuân: “Hôm nay ta đến cũn