Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1896 lượt.
: “Không tồi không tồi.”
“Thật kì lạ!” Tiểu Xuân vừa giơ kiếm vừa nói: “Kiếm này làm bằng gì vậy, sao cứ như không hề nặng chút nào ấy.”
Nàng nói rồi, tay chống ngay cửa động, nhảy ra ngoài, thanh kiếm kia cũng được một tay khác của nàng đem ra ngoài.
“Kiếm lớn như vậy mà sao lại nhẹ thế?”
Ông lão lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng không hiểu.
Tiểu Xuân hưng phấn vung kiếm mấy cái, kiếm này dường như có thể hiểu ý nàng, theo động tác của nàng thoải mái vung vẩy trong không trung.
“Ồ, quá tuyệt vời! Thật thuận tay!”
Tiểu Xuân cắm kiếm vào trên đất.
“Chỉ là” Tiểu Xuân nhìn thanh kiếm, hơi buồn bực nói: “Thanh kiếm lớn như vậy, làm sau cháu mang đi được, cũng không thể cầm theo nhưu thế được.”
Ông lão nói: “Ta có cách.” Ông nói xong, xoay người đi vào nhà, một lúc sau thì cầm một đoạn vải quay lại.
“Nào, dùng thứ này bọc nó lại.”
Tiểu Xuân: “Cách hay!”
Ông lão giúp Tiểu Xuân bọc thanh kiếm lại, cuối cùng cột nó thành một nút thắt, để Tiểu Xuân có thể vác trên lưng. Tiểu Xuân vác kiếm trên lưng, hoạt động một chút, cảm thấy không thành vấn đề.
Mặc dù nàng cảm thấy kiếm không nặng, nhưng một cô gái trẻ nhu nhược, sau lưng lại đeo một vật lớn như thế, vẫn có thể khiến người ta sợ hãi.
“Được rồi ông ơi, cháu phải đi đây, cám ơn ông đã giúp đỡ.”
Ông lão: “Được.”
Tiểu Xuân ra ngoài, ông lão nhìn bóng lưng của nàng —- hoặc là nói đang nhìn thanh kiếm trên lưng Tiểu Xuân, chậm rãi khẽ nói: “Con đã lựa chọn cái gì, thì phải hết lòng vì nó.”
Một cơn gió thổi qua, bao vải bọc kiếm hơi lắc lư, giống như đang đáp lại ông, lại giống như không hề có gì xảy ra cả.
Tiểu Xuân bỗng nhiên dừng bước.
Nàng quay đầu, nhìn ông lão đang nhìn theo nàng. Nàng suy nghĩ một lúc rồi nói với ông lão:
“Ông ơi, kiếm này có tên gì vậy?”
Ông lão: “Sao lại hỏi tên của nó chứ?”
Tiểu Xuân nghiêng mặt qua, đuôi mắt dường như có thể nhìn thấy thân kiếm nặng nề dầy cộm.
“Cháu muốn biết, nó có tên không?”
Ông lão: “Có.”
Tiểu Xuân: “Tên gì?”
Ông lão im lặng, Tiểu Xuân nhìn bóng dáng mơ hồ của ông.
“Tiểu cô nương, cháu phải nhớ kĩ.”
Tiểu Xuân: “Nhớ kĩ gì ạ?”
Ông lão: “Kiếm này, tên là Thái Âm*.”
(*còn có nghĩa là mặt trăng; cũng như thái dương là mặt trời í)
Gió thổi qua, Tiểu Xuân dụi dụi mắt.
“Thật không hay.”
Ông lão: “…..”
Tiểu Xuân sờ sờ thanh kiếm phía sau mình, khẽ nói: “Thái Âm, kiếm Thái Âm ư?” Nàng vừa nói thầm, vừa đi tiếp, dần dần, bóng dáng nàng biến mất trong núi rừng.
Chỉ có ông lão ở đừng sau là vẫn không ngừng nhìn về hướng nàng đi, một lúc lâu cũng không hề động đậy.
Ông chạm rãi nhìn về phía rừng cây không một bóng người, khẽ nói:
“Thái âm vọng hề viên phách kiểu, xương hạp khai hề lương phong niệu. Thái âm giả, thiên địa thuần âm chi khí dã”
Ở bên kia, Tiểu Xuân đeo kiếm Thái Âm chạy chậm về phía Kiếm Các, lúc đến sườn núi, trời đã sáng hẳn.
Trên sườn núi rất đông người.
Tiểu Xuân chen tới chen lui, cuối cùng cũng chen đến chỗ phát thẻ.
“Xếp hàng xếp hàng! Đừng có chen chúc!”
Chịu trách nhiệm phát thẻ lần này chính là một tiểu sư đệ nhập môn trễ nhất, vào cuộc thi mỗi năm, luôn có người đứng ở ngoài phát thẻ, mỗi tấm thẻ có ghi thứ tự của từng người để vào Kiếm Các dự thi.
Trước mặt Tiểu Xuân có một hai chục người, muốn được phát thẻ bài e là còn phải đợi lâu, nàng rảnh rỗi đến phát chán, thấy bên cạnh có bán đồ ăn vặt, đột nhiên lại thèm.
Lục lọi bên hông, Tiểu Xuân móc ra vài đồng tiền, mua nửa bao hạt hoa*, ngồi chổm hổm trên đất cắn răng rắc.
(*hạt của các hoa, chẳng hạn như hạt hoa hướng dương phổ biến ai cũng biết)
Ở đây có đủ mọi loài người, Tiểu Xuân nhìn một vòng.
Nhỏ thì khoảng mười mấy tuổi, lớn thì đến sáu bảy mươi tuổi, bội kiếm, đao, búa, chùy, cái gì cũng có, ngoài ra còn có rất nhiều các loại binh khí mà Tiểu Xuân không biết tên.
“Hừm hừm” Tiểu Xuân vừa nhìn vừa nói “Có nhiều loại kì quái lắm, kiếm của mình chắc cũng không là gì đâu.”
Lúc Tiểu Xuân đang vô cùng hăng hái cắn hạt hoa, chợt nghe một giọng nói quen thuộc.
“Tiểu Xuân!?”
Tiểu Xuân quay đầu, thấy Lưu Viễn Sơn đang trợn tròn mắt nhìn nàng.
“Ơ! Lưu đại ca!” Tiểu Xuân lười đứng lên, trực tiếp vẫy vẫy tay.
Lưu Viễn Sơn thấy thế vội bước tới, nhìn Tiểu Xuân.
“Sao muội lại ở đây? Đây là chỗ ghi danh vào cuộc thi trên núi mà, bên kia mới chỗ xem náo nhiệt. Đi, đại ca dẫn muội vào trong chơi.”
Tiểu Xuân lắc đầu: “Không, muội ở đây.”
“Tiểu Xuân?”
Tiểu Xuân cười hắc hắc, ngước cổ nói với Lưu Viễn Sơn, “Lưu đại ca, muội đến để tham gia cuộc thi.”
Lưu Viễn Sơn: “….”
Tiểu Xuân để bao hạt hoa qua một bên, đứng lên, ưỡn thẳng lưng nói với Lưu Viễn Sơn: “Muội đến để tham gia cuộc thi! Muội muốn vào Kiếm Các!”
Lưu Viễn Sơn: “Xuân muội tử, sao muội lại?”
Tiểu Xuân: “Sao cái gì mà sao, nói cho huynh biết, muội đã muốn vào Kiếm Các từ lâu rồi.”
Lưu Viễn Sơn: “….”
Y đánh giá Tiểu Xuân từ trên xuống dưới, lại nói “Khó trách lần trước muội lại cứ một mực hỏi chuyện cuộc thi này, hóa ra là vậy.”
Tiểu Xu