XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341893

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.

oài cửa sổ một chút, phía ngoài vẫn còn tối, nhưng từ chân trời đã mơ hồ có ánh sáng.
“Được rồi được rồi, đi thôi.”
Tiểu Xuân sau khi rửa mặt thì ăn đơn giản vài thứ, sau đó đi về phía nhà Lý Thanh. Nàng không mang gì theo, chuôi kiếm kia lại bị nàng treo trên tường. Lý Thanh đã nói sẽ cho nàng một thanh kiếm, Tiểu Xuân vô cùng tin tưởng hắn.
Xuyên qua rừng cây, Tiểu Xuân đến nhà Lý Thanh, nàng đi vòng ra sau nhà, đạp khẽ lên cái nắp gỗ, khẽ nói: “To con, ta đến rồi.”
Trong động không hề có âm thanh gì.
“?” Tiểu Xuân hơi cảm thấy khó hiểu “To con? Sao huynh không nói lời nào?”
Trong động không hề có tiếng động gì.
Tiểu Xuân khom người, gõ gõ cái nắp gỗ.
“Huynh ở trong đó à?”
Tiểu Xuân vừa gọi vừa nghĩ, lẽ nào hắn chưa về, không thể nào. Nàng ngẩng đầu nhìn trời, đã đến giờ này rồi, trước đây cứ đến giờ này là Lý Thanh đã trốn vào trong động rồi.
“To con, huynh ngủ thiếp đi à?”
Tiểu Xuân kêu gần nửa ngày cũng không hề có động tĩnh gì.
“Không ra thì ta không kịp giờ mất, huynh rốt cuộc có nghe hay không?”
Tiểu Xuân hơi nóng nảy: “Ta nói này, huynh nếu không lên tiếng ta mở nắp lên đấy!”
Trong động vẫn không có âm thanh gì.
Tiểu Xuân hít thật sâu, nhấc cái nắp lên một chút, chỉ là, nàng vừa nhấc lên đã lập tức đậy lại.
“Sao hả, có sợ chưa, nhanh lên tiếng đi!”
Tiểu Xuân cũng không định mở nắp ra thật, nàng chỉ định dọa Lý Thanh một chút, nhưng bên trong vẫn không có động tĩnh. Tiểu Xuân bất đắc dĩ đành nhấc cái nắp lên, úp sấp người nhìn vào bên trong.
Nhìn thử mới biết, bên trong không hề có ai.
“????”
Tiểu Xuân mở to mắt, mở cái nắp gỗ lên.
Trong động không hề có một bóng người.
Chỉ là, mặc dù không có người nhưng lại có một vật cắm trên đất.






Tiểu Xuân sững sờ nhìn vật đó, cái miệng nhỏ nhắn há ra, cả buổi trời cũng không khép lại được.
“Đây là kiếm?”
Dưới ánh trăng, một thanh kiếm bản to đen nhánh cắm trên đất, không có tua kiếm, không có tua kiếm, cũng không có vỏ kiếm, chỉ là một thanh trường kiếm trơ trọi màu đen huyền. Thanh kiếm kia có mấy tấc bị ghim dưới đất nhưng nó vẫn cao thẳng như thường, thân kiếm khá rộng, vừa dày vừa nặng.
Thanh kiếm thẳng tắp như thế, nếu ở trong bóng đêm, chắc là cả núi rừng đều phải trở nên tĩnh lặng.
Tiểu Xuân ngơ ngác cả buổi trời, sau đó mới kịp phản ứng, nàng nhìn xung quanh.
Ông lão lắc đầu: “Ta không sao.”
Tiểu Xuân hơi ngượng ngùng nói: “Là cháu làm ông thức giấc ạ?”
Ông lão cười cười: “Không đâu, ta vốn cũng định thức dậy rồi.”
Tiểu Xuân: “Cháu vội tìm Lý Thanh nên mới gọi như thế.”
Ông lão: “Cháu muốn tìm nó?”
Tiểu Xuân gật đầu nói: “Đúng ạ, cháu định tham gia cuộc thi của Kiếm Các, đêm qua huynh ấy nói sẽ đưa cho cháu một thanh kiếm, bảo cháu sáng nay đến lấy.” Tiểu Xuân nói rồi, chỉ chỉ thanh kiếm bản to màu đen dưới động kia, lại nói: “Cháu thấy thanh kiếm kia nhưng không biết có phải là cái huynh ấy muốn đưa cháu không nữa.”
Ông lão nhìn thanh kiếm kia một cái, nói với Tiểu Xuân: “Phải.”
Tiểu Xuân: “Ông biết ạ?”
Ông lão: “Ta biết.”
Tiểu Xuân: “Kiếm này là huynh ấy làm cho cháu ạ?”
Ông lão cười nói: “Phải.”
Tiểu Xuân: “Sao mà cao gần bằng cháu luôn thế này?”
Ông lão: “…..”
Tiểu Xuân đến chỗ cái động, cẩn thận nhìn thanh kiếm kia. Thanh kiếm này khiến nàng có cảm giác rất quen thuộc.
Ông lão nói: “Cô nương, cháu thử một lần đi.”
Tiểu Xuân cau mày: “Thử gì chứ, chắc cháu chẳng cầm nổi đâu, Lý Thanh nghĩ gì thế không biết, làm ra thanh kiếm lớn như thế.” Tiểu Xuân thầm thở dài trong lòng, kẻ ngốc đúng là kẻ ngốc mà.
Ông lão cười nói: “Còn chưa thử sao lại biết là không được. Ta thấy thân thể cô nương khỏe mạnh, có thể cầm được nó cũng không chừng.”
Tiểu Xuân nhìn ông lão: “Ồ ồ? Ông thấy thân thể cháu rất cường tráng ạ?”
Ông lão gật đầu.
“Ha!” Tiểu Xuân được khen, tâm trạng rất tốt: “Được! Để cháu thử xem.”
Tiểu Xuân nhảy xuống động, chân vừa chạm đất, nàng lập tức phát hiện ra một chuyện.
“Ông ơi! Kiếm này còn cao hơn cả cháu!”
Ông lão cười ha ha: “Cháu rút lên thử xem.”
Tiểu Xuân hơi chột dạ “Kiếm này cháu rút lên được à?”
Ông lão: “Ta nghĩ là được đấy.”
Tiểu Xuân vô cùng nghi ngờ đưa tay sờ lên chuôi kiếm, chuôi kiếm hơi lạnh, khiến nàng cầm vào cảm thấy vô cùng thoải mái, nhưng chỉ vừa chạm vào chuôi kiếm, Tiểu Xuân đã buông cánh tay ra mất rồi.
“Cái này, ông ơi! Thế này làm sao mà rút ra được ạ!”
Ông lão đi đến, hướng dẫn: “Cháu cứ nhúc nhích nó thử xem, để tạo ra vài khe hở.”
Tiểu Xuân không còn cách nào khác, chỉ có thể nắm chuôi kiếm lắc qua lắc lại.
“Cháu! Cháu rút không—-ủa?!”
Lúc Tiểu Xuân đang định bảo là không rút được, thanh kiếm kia đột nhiên rời khỏi mặt đất.
“Ồ ồ?” Tiểu Xuân kêu to, “Là cháu rút ra thật á?!”
Ông lão đứng bên cjanh, cười tủm tỉm nói: “Ta nghĩ vậy đấy.”
Tiểu Xuân dùng hai tay nắm chuôi kiếm, thử giơ kiếm lên: “Ơ, thì ra không nặng như cháu tưởng, cháu có thể nhấc lên được này.”
Ông lão