Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341894

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.

g không phải vì cái tên đó, ta đến tìm cô đi xem náo nhiệt.”
Tiểu Xuân: “Náo nhiệt gì?”
Linh Nhi ngạc nhiên nói: “Gần đây cô sao vậy, ngày mai là ngày thi nhập môn của Kiếm Các, năm ngoái không phải cô đã sớm chuẩn bị đi xem náo nhiệt rồi sao?”
Tiểu Xuân: “À, cuộc thi đó à?”
Linh Nhi: “Sao cô không có tinh thần gì hết vậy?”
Tiểu Xuân lắc đầu: “Không có, ta rất có tinh thần mà.”
Linh Nhi: “Ngày mai cùng nhau lên núi?”
Tiểu Xuân suy nghĩ một chút, nói: “E rằng không được.”
Linh Nhi: “Không được?”
Tiểu Xuân nhớ đến lời nói của Lý Thanh, nói: “Ta sẽ đi sớm một chút.”
Linh Nhi cau mày: “Năm ngoái chúng ta cũng cùng đi mà.”
Tiểu Xuân nhìn Linh Nhi một chút, đưa tay kéo cổ tay nàng, nói: “Không có gì, cô đi tìm bọn Hoa Dong đi, các nàng nhất định cũng sẽ đi.”
Linh Nhi trề dài môi: “Tìm bọn họ? Ta khinh!”
Tiểu Xuân: “……”
Linh Nhi nói: “Vì sao cô phải đi sớm, mặc dù năm nay cũng rất nhiều người nhưng chúng ta ở ngay trong núi, đường gần, đi càng nhanh hơn bọn họ nhiều, không cần đi trước.”
Tiểu Xuân nghe lời nàng nói, hỏi: “Năm nay rất nhiều người? Cô thấy rồi à?”
Linh Nhi tỏ vẻ đương nhiên nói: “Đương nhiên rồi, cô cũng không phải không biết, cuộc thi hằng năm của Kiếm Các cứ như là mở hội ấy. Sáng nay ta mới vào trấn, mọi nhà trọ ở trong trấn đều kín khách, cả trấn toàn là người giang hồ, vô cùng náo nhiệt.”
Tiểu Xuân bĩu môi nói: “Đều đến xem náo nhiệt thôi.”
Linh Nhi: “Hứ, chúng ta cũng vậy mà.”
Tiểu Xuân lắc đầu, ra vẻ già dặn nói: “Ta đây đi không phải chỉ để xem náo nhiệt.”
Linh Nhi: “Hả?”
Tiểu Xuân nhìn chằm chằm mặt Linh Nhi, khẽ nói: “Ta nói cho cô nghe một chuyện, cô không được nói cho người khác biết.”
Linh Nhi mở to mắt: “Bí mật? Ta thích nhất là nghe bí mật!”
Tiểu Xuân: “…..”
Linh Nhi đến cạnh Tiểu Xuân, khẽ nói: “Nói đi nói đi, ta thề sẽ không đi nói khắp nơi.”
Tiểu Xuân ho khan hai tiếng: “Thật ra thì cũng không có, chỉ là…”
Linh Nhi: “Là cái gì?”
Tiểu Xuân: “Chỉ là, ta sẽ tham gia cuộc thi đó.”
Linh Nhi: “……”
Dừng lại một lúc, Linh Nhi chớp chớp mắt mấy cái.
“Cô nói gfi?”
Tiểu Xuân: “Ta sẽ đi thi.”
Linh Nhi: “Thi cái gì chứ?”
Tiểu Xuân: “Đương nhiên là cuộc thi nhập môn của Kiếm Các.”
Linh Nhi: “…..”
Nhìn dáng vẻ u mê của Linh Nhi, Tiểu Xuân hơi cảm thấy vui vẻ: “Ừm, ta cũng chỉ muốn đi thử một chút, có thể được chọn hay không thì chưa biết—-”
“Ha ha ha ha—-!!”
Tiểu Xuân mới nói được một nửa, Linh Nhi đã bắt đầu cười ha ha.
Tiểu Xuân: “…….”
“Ha ha ha! Cô, cô ấy hả! Lại còn tham gì cuộc thi của Kiếm Các!? Cô đừng có chọc cười ta nữa, ha ha ha!”
Tiểu Xuân: “Buồn cười như vậy à?”
Linh Nhi: “Không, so với việc buồn cười, ta càng cảm thấy lo lắng nhiều hơn.”
Tiểu Xuân: “……”
Sau khi Linh Nhi cười một trận, mới nói với Tiểu Xuân: “Cô đang gạt ta đấy à?”
Tiểu Xuân lắc đầu.
Linh Nhi: “……” Nàng nhìn Tiểu Xuân thật lâu.
“Cô đang nghiêm túc?”
Tiểu Xuân gật đầu.
Linh Nhi: “……”
Tiểu Xuân cúi đầu, nói: “Ta biết, cô có thể cảm thấy rất buồn cười, nhưng ta nhất định phải đi.” Nàng xoay người, cầm cây kiếm đang treo trên tường, đặt lên bàn.
Linh Nhi nhìn thanh kiếm kia.
“Là thanh kiếm này à.”
Tiểu Xuân: “Cô còn nhớ à?”
Linh Nhi dừng một chút, chậm rãi gật đầu: “Nhớ chứ.” Lúc đó các nàng cùng vào trấn, Tiểu Xuân thấy thanh kiếm này lập tức dùng hai lượng bạc vỏn vẹn trong người —– vốn định mua kẹo ngọt và hoa quả, mua thanh kiếm này. Linh Nhi không chỉ nhớ thanh kiếm này, nàng còn nhớ lúc Tiểu Xuân mua nó có nói——-
Cô nhìn này, thanh kiếm này có đẹp không, so với Đoạn Đào của đại sư huynh thì thế nào? Hắc, nếu có cơ hội, ta mong được so sánh hai thanh kiếm này thử xem.
Linh Nhi: “Tiểu Xuân.”
“Hả?”
Linh Nhi suy nghĩ một chút rồi chuyển chủ đề: “Cô đặt tên cho thanh kiếm này chưa?”
Tiểu Xuân cười cười nói: “Vẫn chưa, nhưng cũng không cần đâu, ngày mai ta không dùng thanh kiếm này.”
Linh Nhi giương mắt nhìn nàng: “Cô còn thanh kiếm khác à?”
Tiểu Xuân nhớ đến Lý Thanh, cảm thấy rất có khả năng hắn gọt cho mình một cây kiếm gỗ, nàng cười khan hai tiếng, nói: “Cũng có thể nói vậy.”
Linh Nhi nhìn Tiểu Xuân hồi lâu, nàng cũng cười.
“Được, ngày mai ta đi xem cô.”
Tiểu Xuân: “Có gì đẹp mà nhìn.”
Linh Nhi: “Xem cô mất mặt ra sao.”
Tiểu Xuân: “….”
Linh Nhi đứng lên, “Ta đi, nếu muốn tham gia cuộc thi, hôm nay cô nghỉ sớm đi, nghỉ ngơi dưỡng sức.”
Tiểu Xuân gật gật đầu: “Được.”
Linh Nhi đi ra khỏi nhà, vừa ra đến cửa, nàng quay đầu, lại nhìn Tiểu Xuân.
“Này má Xuân, cô cũng quá gan dạ rồi.”
Tiểu Xuân: “Hả?”
Linh Nhi: “Ừm, chỉ là cũng không tồi.”
Nói rồi Linh Nhi lại bỏ đi.
Khó hiểu nhìn bóng lưng Linh Nhi, Tiểu Xuân trở lại trong phòng, nằm úp sấp trên giường, buồn bực ngủ.
Thật ra thì ban đầu nàng còn hơi căng thẳng, nhưng bởi vì mấy ngày qua vô cùng mệt nhọc, nàng vừa chạm vào giường thì mọi căng thẳng đều biến mất, Tiểu Xuân nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Nàng tỉnh lại lúc bình minh.
Mở mắt, Tiểu Xuân nhìn ng