Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341895
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.
ân cười hắc hắc hai tiếng.
Lưu Viễn Sơn bỗng nhiên chồm người đến, kề sát bên Tiểu Xuân, khẽ hỏi: “Chuẩn bị đến đâu rồi?”
Tiểu Xuân: “Muội hơi yếu.”
Lưu Viễn Sơn cau mày nói: “Ừm, khả năng cảu muội quả thật không tốt, nhưng không cần gấp, ta giúp muội hỏi đề trước.”
Tiểu Xuân: “Có thể à?!”
Lưu Viễn Sơn kéo tay Tiểu Xuân: “Muội nói nhỏ thôi!”
Tiểu Xuân vội im lặng.
Lưu Viễn Sơn: “Tóm lại, muội ở đây chờ ta.”
Tiểu Xuân gật mạnh đầu.
Lưu Viễn Sơn đứng lên, vừa định đi, thấy cái gì đó đột nhiên dừng lại.
Tiểu Xuân: “?”
Lưu Viễn Sơn chỉ chỉ vật ở sau lưng Tiểu Xuân.
“Muội đến thi, còn đem theo một cái đàn tranh làm gì?”
Tiểu Xuân: “….”
Nàng ho khan hai tiếng, nói: “Đây là kiếm của muội.”
Lưu Viễn Sơn: “Gì?!”
Tiểu Xuân hắng giọng, hơi nghiêm nghị chỉ chỉ kiếm phía sau: “Đây, là kiếm của muội.”
Thái Âm trên lưng nàng như cảm nhận được điều gì đó, hơi phát ra tiếng ù ù.
Lưu Viễn Sơn không nói gì nhìn thanh kiếm còn cao lớn hơn cả Tiểu Xuân.
“Đây là kiếm của muội?”
Tiểu Xuân gật gật đầu.
Lưu Viễn Sơn: “Muội đeo nó có nặng lắm không?”
Tiểu Xuân cười cười nói: “Aizz, đâu có, kiếm này nhìn lớn vậy thôi chứ thật ra rất nhẹ, Lưu đại ca có muốn cầm thử không?”
Lưu Viễn Sơn: “Để sau đi, ta vào trong xem giúp muội.”
Tiểu Xuân: “Được rồi, cám ơn Lưu đại ca.”
Lưu Viễn Sơn giơ tay sờ sờ đầu Tiểu Xuân: “Muội tử ngoan, nếu muội đến để làm sư muội của đại ca, đại ca mừng còn không kịp mà. Được rồi, muội ở đây chờ ta.”
Tiểu Xuân: “Ừm.”
Lưu Viễn Sơn tạm biệt Tiểu Xuân, đi đến chỗ phía trước của hàng người, khẽ nói mấy câu với tiểu sư đệ phát thẻ bài, tiểu sư đệ thò đầu ra nhìn nhìn mấy lần, sau đó gật gật đầu với Lưu Viễn Sơn.
Khoảng chừng hai nén hương sau, rốt cuộc cũng đến lượt Tiểu Xuân.
“Khụ, ta đến lấy thẻ bài.”
Tiểu sư đệ liếc nhìn Tiểu Xuân vài lần, cảm thấy hơi quen.
“Có phải cô đã từng đến thi không?”
“Này, có nhanh lên không hả, lại còn ăn nữa chứ?”
Tiểu sư đệ vừa gặm hạt hoa vừa cau mày, hét lên: “Vội cái gì, vội là có thể vào được Kiếm Các à?! Không có chút định lực nào cũng muốn tham gia cuộc thi, ngươi muốn gì hả? Tên kia, nói ngươi đó, đừng có đẩy người đằng trước!”
Tiểu Xuân khẽ nói: “Hay là huynh cứ đưa thẻ bài cho ta đi.”
Tiểu sư đệ cũng hạ giọng, nói với Tiểu Xuân: “Cô đừng vội, sư huynh đã vào nói hỏi giúp cô rồi, sau khi cô cầm thẻ bài thì chờ một chút.”
Tiểu Xuân kín đáo gật đầu.
Nàng cảm thấy chuyện này hơi không quanh minh chính đại, nên cũng có phần chột dạ.
“Cô muốn lấy Thiên bài hay Địa bài?”
“Gì cơ?”
Tiểu sư đệ: “Cô không biết?”
Tiểu Xuân mờ mịt gật đầu.
Tiểu sư đệ: “Ở đây có hai loại thẻ bài là Thiên bài và Địa bài.”
Tiểu Xuân: “Có gì khác nhau?”
“Địa điểm thi không giống.” Tiểu sư đệ nói “Nội dung thi cũng rất khác nhau.”
Tiểu Xuân: “Khác nhiều lắm à?”
Tiểu sư đệ chìa ngón tay ra, ý bảo Tiểu Xuân cúi đầu, y nói thật khẽ: “Khác nhiều lắm, Địa bài là bài bình thường, phải qua ba vòng mới có thể thông qua cuộc thi. Thiên bài là dành cho những người có võ công cao cường, họ chỉ cần thi một vòng là được rồi.”
Tiểu Xuân: “Vậy chẳng phải Thiên bài sẽ nhanh hơn à?”
Tiểu sư đệ trợn mắt, ý bảo cô chả biết gì cả: “Nhưng Thiên bài không dễ qua được đâu, Thiên bài là do đại sư huynh tự mình giám sát, đại sư huynh là người công chính…à không…lục thân*….à không không phải, ý ta là đại sư huynh rất nghiêm đó.” Y kề sát Tiểu Xuân, híp mắt nói: “Địa bài lại khác, Lưu sư huynh là một trong các giám khảo của Địa bài, cơ hội sống cực nhiều.”
(*ý bạn này định nói “lục thân không nhận” tức là không nể mặt ai cả, kể cả người nhà)
Tiểu Xuân: “….”
Tiểu sư đệ: “Sao hả, ta lấy Địa bài cho cô nhé?”
Tiểu Xuân đứng thẳng người.
“Ta nói này, bộ trông ta rất không có bản lĩnh à?”
Tiểu sư đệ: “Đúng vậy đó.”
Tiểu Xuân: “….”
Tiểu Xuân cắn răng, dậm chân một cái.
“Đưa Thiên bài cho ta!”
Tiểu sư đệ: “….”
Tiểu Xuân “Ta muốn các người nhìn xem, Lục Tiểu Xuân ta cũng không phải dạng thường, ta cũng đã luyện thật lâu rồi mới đến thi!”
Tiểu sư đệ: “Cô đừng có xúc động quá.”
Tiểu Xuân đưa mặt về phía tiểu sư đệ, u ám nói: “Đưa Thiên bài cho ta.”
Tiểu sư đệ bị nàng khiến cho phải ngửa cổ ra sau.
“Nhưng Lưu sư huynh nói….”
Tiểu Xuân gằn từng chữ: “Đưa, cho, ta!”
Tiểu sư đệ không còn cách nào, chỉ đành đưa một tấm Thiên bài cho Tiểu Xuân.
“Thiên bài sẽ thi ở sau núi, cô biết đường không?”
Tiểu Xuân: “Hứ, sau núi của Kiếm Các ta đã đi hơn hai trăm lần rồi.”
Tiểu sư đệ: “Cô đến đó làm gì?”
Tiểu Xuân: “Đương nhiên là tìm đại…khụ khụ, huynh hỏi nhiều vậy làm gì! Ta đi đây!”
Nói rồi Tiểu Xuân xoay người đi, tiểu sư đệ ở đằng sau kêu lên: “Vậy Lưu sư huynh làm sao bây giờ? Huynh ấy còn bảo cô chờ huynh ấy trở lại mà!”
Tiểu Xuân: “Nói với huynh ấy giúp ta, ta thi xong sẽ đi tìm huynh ấy!”
Tiểu sư đệ bất đắc dĩ ngồi lại.
Lúc Tiểu Xuân xoay người, chỗ cái bàn đặt mấy tấm thẻ