Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.
ân để bánh bao xuống, kéo tay Lý Thanh.
Ngón tay Lý Thanh hơi giật giật, nhưng không có rút lại.
Tiểu Xuân: “Huynh trò chuyện với ta đi.”
Lý Thanh nghiêng đầu: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân: “Ý ta là, nói chuyện thật sự cơ.”
Lý Thanh sờ sờ mặt đất.
Tiểu Xuân nhìn sang.
“Kiếm của ta đâu mất rồi.”
Đầu ngón tay Lý Thanh ngừng lại.
Tiểu Xuân nghiêng đầu sang, nhìn Lý Thanh.
“To con, huynh nói xem ta có khờ không?”
Lý Thanh lắc đầu.
Tiểu Xuân: “Vậy vì sao huynh cảm thấy, ta sẽ không thể đoán được.”
Đầu ngón tay Lý Thanh cứng đờ.
Tiểu Xuân: “Vậy, ta cho huynh một cơ hội, huynh tự nói.”
Lý Thanh: “Nói, nói gì?”
Tay Tiểu Xuân vỗ một cái thật mạnh lên đất.
Lý Thanh sợ đến mức khẽ run rẩy.
Tiểu Xuân: “Huynh! Lại còn kiếm nữa! Nói hay không!?”
Lý Thanh hoảng sợ dịch ra xa.
Tiểu Xuân lập tức nhích theo, dùng một tay kéo hắn lại gần.
“Muốn chạy?!”
Lý Thanh: “Ùng ục!”
Tiểu Xuân: “Ta nói, cho huynh một cơ hội, một lần này thôi, nói hay không?”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân: “Tốt, không nói cũng được, nhưng sau này ta không để ý đến huynh nữa.”
Lý Thanh dùng tay kéo lấy cổ tay Tiểu Xuân, vai chùn xuống.
Tiểu Xuân: “Huynh nói hay không nói?”
Lý Thanh há hốc mồm: “Ta….”
Tiểu Xuân không nói tiếng nào.
Tóc Lý Thanh bị gió thổi bay ngổn ngang, bay tới bay lui, vô cùng buồn cười, nhưng Tiểu Xuân cố nén không lên tiếng.
Lý Thanh vẫn không nghe thấy Tiểu Xuân lên tiếng, hơi căng thẳng.
“Ta, Thái, Thái Âm, kiếm khí.”
Tiểu Xuân: “?”
Lý Thanh: “Là kiếm khí.”
Tiểu Xuân: “?”
Lý Thanh ngập ngừng nói cả buổi trời, lúc Tiểu Xuân sắp không kiên nhẫn được nữa, hắn rốt cuộc cũng nói xong.
“Ta là kiếm khí Thái Âm.”
Tiểu Xuân: “?????”
Lý Thanh nói xong, trong lòng rất nhẹ nhõm, cảm thấy Tiểu Xuân phải nên lên tiếng rồi. Nhưng đợi trái đợi phải, đợi cả buổi trời, Tiểu Xuân vẫn không nói tiếng nói.
Hắn kéo góc áo của Tiểu Xuân; “Ta nói xong rồi.”
“Tới phiên cô nói.”
“Tới phiên cô nói đó.”
“Ùng ục?”
“Ùng ục ục?”
“Ùng ục ùng ục ùng ục.”
Tiểu Xuân vẫn không lên tiếng, Lý Thanh cảm thấy hơi tủi thân, giọng nói cũng trở nên hơi rầu rĩ.
Không biết qua bao lâu, khi baàu trời trên núi đã dần biến thành màu đen, Tiểu Xuân mới bắt đầu nói câu nói đầu tiên.
“Cho nên…”
Lý Thanh lập tức ngồi thẳng dậy: “Ùng ục?”
Tiểu Xuân: “Cho nên, ban nãy, không phải là do huynh lấy trộm kiếm của ta?”
Lý Thanh: “….”
Tiểu Xuân: “Huynh không phải trộm nó, mà chính bản thân huynh chính là thanh kiếm kia, không không, thanh kiếm kia chính là do huynh biến thành?!”
Lý Thanh; “Ùng ục.”
Tiểu Xuân hét lớn một tiếng: “Đừng có kêu ùng ục nữa!!”
Lý Thanh: “!”
Tiểu Xuân: “Có phải không hả?”
Lần này Lý Thanh trả lời rất lưu loát.
“Phải.”
Tiểu Xuân: “….”
Lại qua một lúc, Tiểu Xuân đột nhiên từ vách núi nhảy dựng lên, ngón tay run run chỉ vào Lý Thanh.
“Nói cách khác, hôm nay thứ mà ta cõng cả ngày chính là huynh!?
Lý Thanh thoải mái kêu ùng ục một tiếng.
Tiểu Xuân: “….”
Tốt lắm, vậy là đã có thể giải thích tất cả. Tiểu Xuân thầm nghĩ, hèn gì sáng nay thấy kiếm thì không thấy Lý Thanh, khó trách dưới ánh mặt trời kiếm sẽ chảy mồ hôi, cũng khó trách thanh kiếm này lại khổng lồ như thế.
“Được lắm, huynh nằm trên người ta cả ngày như thế, đúng là rất được!”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
“Hứ.” Tiểu Xuân trề môi “Nhìn cái dáng vẻ tiểu nhân đắc chí này của huynh xem, ta lười nói chuyện với huynh.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân lại ngồi xuống.
“Chỉ là, không ngờ huynh lại có thể hóa thành một thanh kiếm, đúng là lợi hại.”
Lý Thanh dừng một chút rồi nói: “Không.”
“Hả?” Tiểu Xuân nói “Không? Không cái gì cơ?”
Lý Thanh cúi thấp đầu, khẽ nói: “Không phải là biến thành kiếm.”
Tiểu Xuân: “Thứ đó không phải kiếm? Không đúng, mặc dù nó trông hơi lớn, hơi xấu xí chút, nhưng rõ ràng là kiếm mà.”
Lý Thanh: “….”
“A.” Tiểu Xuân kịp phản ứng, sửa lại: “Cũng không phải là xấu lắm.”
Đầu Lý Thanh càng cúi thấp.
Tiểu Xuân: “Vì sao lại nói không phải biến thành kiếm?”
Lý Thanh lại càng khom người, mơ hồ cả buổi trời cũng không nói xong. Tiểu Xuân không muốn đợi nữa, nói: “Quên đi quên đi, đừng nói.”
Lý Thanh bỗng nhiên nghĩ ra điều gì.
“Là kiếm biến thành người.”
Tiểu Xuân: “?”
Lý Thanh: “Không phải là người biến thành kiếm, mà là kiếm biến thành người.”
Tiểu Xuân hoang mang.
“Huynh nói cái gì?”
Lý Thanh nói lại lần nữa.
Tiểu Xuân suy nghĩ một lúc nói: “Ý của huynh là, huynh không biến thành kiếm, mà bản thân huynh chính là kiếm, còn cái tên ngốc hiện tại, cái tên to con này chính là do kiếm biến ra?”
Lý Thanh gật gật đầu.
Tiểu Xuân đứng lên, lui về sau hai bước, nhìn Lý Thanh từ trên xuống dưới.
“Chao ôi, hóa ra huynh là kiếm thành tinh.”
Lý Thanh: “….”
Tiểu Xuân: “Trước đây đã đoán sai rồi, thật đáng tiếc.”
Lý Thanh: “….”
Tiểu Xuân: “Ta đã nghe nói đến cá tinh, xà tinh, hồ ly tinh, nhưng kiếm tinh đúng là mới nghe lần đầu.”
Lý Thanh: “….”
Tiểu Xuân