Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341921

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1921 lượt.

một tiếng.
“Ồ, huynh không cần ngủ, ta quên mất.” Tiểu Xuân nằm lại trên giường, nghiêng người nhìn Lý Thanh. Lý Thanh dường như có gì đó không giống mọi khi.
Một lúc sau, Tiểu Xuân rốt cuộc biết vì sao Lý Thanh có chỗ khác biệt —- bởi vì đôi mắt vốn lúc nào cũng bị vải băng kín của hắn, nay đã bị tháo băng ra, Tiểu Xuân có thể nhìn thấy toàn bộ gương mặt hắn.
Hốc mắt của Lý Thanh rất sâu, viền mắt vô cùng rõ ràng, dù hai mắt đang nhắm cũng có thể nhìn thấy vô cùng rõ ràng. Có lẽ bởi vì mắt luôn bị che nên da chỗ mắt của Lý Thanh hơi trắng hơn, thậm chí là mềm mại hơn những bộ phận khác, trông không tương xứng, trong sự không tương xứng đó, còn lộ ra phần yếu ớt và đáng thương.
Thật ra thì….Tiểu Xuân thầm nghĩ.
Lý Thanh cũng vô cùng tuấn tú nữa….
Ban đêm luôn khiến cho lòng người có thêm dũng khí, Tiểu Xuân vươn tay, khẽ chạm vào đôi mắt của Lý Thanh. Lý Thanh ban đầu còn hơi nhúc nhích mắt, nhưng sau đó lại ngoan ngoãn ngồi cho Tiểu Xuân tùy ý sờ.
Tay Tiểu Xuân rất dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến Lý Thanh không khỏi run lên.
“Sao huynh lại tháo vải băng ra nữa rồi….mắt không đau à, nhanh băng lại đi….”
Hắn cảm thấy, hắn lại cảm giác được điều đó nữa rồi —– sự đau đớn và chua xót ấy.
Hắn giơ một tay lên, đặt ngay tại lồng ngực của mình.
Hắn cảm giác rằng mình nên nói gì đó, hoặc làm gì dó, nhưng hắn không biết phải làm thế nào, nói thế nào.
Trên đời này, thứ phức tạp nhất chính là con người, bởi con người có trái tim, có tình cảm. Nguyên thần của ngươi bây giờ không hoàn chỉnh, cho dù là mang hình người, ngươi cũng không thể hiểu rõ con người. Ta chỉ e là bây giờ, ngay cả cảm giác của chính mình ngươi cũng không rõ. Ngươi như thế này, chi bằng làm một thanh kiếm.
Lời của Hạ Hàm Chi lại xông vào đầu hắn, trong lòng Lý Thanh rối rắm, hắn buồn bực kêu khẽ một tiếng, sau đó tránh khỏi tay Tiểu Xuân. Khi Tiểu Xuân đang vô cùng kinh ngạc, Lý Thanh chợt lui về sau, tung mình rời khỏi phòng.






Tiểu Xuân bị hành động đột ngột của Lý Thanh làm hết hồn, nàng cảm thấy tối nay Lý Thanh có vẻ không ổn.
Tiểu Xuân lập tức ngồi bật dậy, Mai Như bị làm ồn, lẩm bẩm trở mình. Tiểu Xuân bước thật khẽ, cẩn thận ra khỏi phòng.
Ngoài phòng vô cùng yên tĩnh, gió đêm gào thét, khiến đêm hè khó có lúc rét lạnh. Tiểu Xuân ôm cánh tay, nhìn xung quanh, trên hành lang không hề có bóng dáng Lý Thanh. Nàng thử gọi hắn.
“To con? Huynh có ở đây không?”
Ngoài tiếng gió, không còn tiếng nào khác.
Tiểu Xuân nhìn thanh kiếm Thái Âm vô cùng oai phong này, lại tủi thân tự cắm mình vào trong mớ củ cải muối, nàng nghĩ sao cũng cảm thấy buồn cười.
Nàng tất nhiên cũng không nhịn được mà bật cười.
“Ha ha ha.” Tiểu Xuân đẩy dưa muối ra một bên, vui vẻ cười nói: “Ta thật bội phục huynh đấy, nơi này mà huynh cũng nghĩ ra.”
Không biết có phải là ảo giác không nhưng Tiểu Xuân lại cảm thấy kiếm Thái Âm hình như hơi cong lại một chút, giống như Lý Thanh mỗi lần bị Tiểu Xuân phê bình đều cúi đầu xuống vậy.
“…..” Tiểu Xuân dừng một chút, cân nhắc một chút rồi mới nói: “À, ý của ta là, huynh chọn chỗ này đúng là không tồi.”
Kiếm lại càng cong hơn.
Tiểu Xuân: “…..”
Càng giải thích càng sai, Tiểu Xuân dứt khoát không thèm nói nữa.
“Nào, bất kể thế nào đi nữa, huynh cũng ra ngoài đã.”
Thái Âm không hề nhúc nhích.
Tiểu Xuân nắm lấy chuôi kiếm, định kéo hắn ra, thế nhưng lần này, Thái Âm dường như không hề nghe lời như trước.
“??” Tiểu Xuân dùng hai tay cố sức, nhưng vẫn không thể cầm kiếm lên.
Tiểu Xuân kì quái nói: “Huynh nặng thế?” Nàng suy nghĩ một chút rồi cười nói: “Có phải huynh ăn đồ gì bậy bạ nên hôm nay mới nặng như vậy không?”
Thái Âm vẫn không hề có phản ứng.
Nụ cười trên mặt Tiểu Xuân dần phai đi, nàng khẽ sờ chuôi kiếm, một lúc lâu sau mới cười nhạt nói: “Ta đùa đấy.”
Ánh trắng chiếu xuống, ánh mắt trong trẻo của Tiểu Xuân như phát sáng.
“Ta biết, thật ra không phải tất cả mọi người đều có thể nhấc huynh lên đúng không? Ta có thể tùy tiện cầm lấy kiếm này, vung nó, đều là vì huynh đồng ý.”
Kiếm Thái Âm phát ra ánh sáng màu bạc, dưới ánh trăng, Tiểu Xuân nhìn thấy trên thân kiếm có mấy vết nước nhỏ.
Nàng vươn tay, lau nước trên thân kiếm.
“Phơi ánh trăng cũng ra mồ hôi, huynh như thế mà còn không chịu bịt kín mắt lại?”
Thái Âm không nói gì, chỉ là bàn tay Tiểu Xuân đang đặt trên thân kiếm dường như cảm nhận được điều gì, nàng hơi cố sức, kiếm lập tức được rút ra.
Trên mũi kiếm còn dính mấy nhánh củ cải non.
Tiểu Xuân giúp hắn lấy mấy nhánh củ cải ra, lại múc trong cái vạc bên cạnh một ít nước, lấy khăn lau rửa một lúc, giúp thân kiếm trở nên sạch sẽ.
Nàng sợ Lý Thanh nhàm chán, vừa lau vừa đùa: “Kiếm này sạch quá, sạch hơn lần đầu tiên ta nhìn thấy đấy.”
Thái Âm: “….”
Tiểu Xuân cười ha ha nói: “Huynh cũng không biết lần đầu tiên ta nhìn thấy kiếm Thái Âm, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy nguyên hình của huynh, toàn là bụi đất, bẩn muốn chết.”
Thái Âm: “…..