Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1920 lượt.
”
“Nhưng cũng không sao, Linh Nhi từng nói “kiếm ấy mà, không phải là trông có đẹp hay không, mà phải xem có tốt hay không. Người cũng thế, nhất là nam—–” khụ khụ…”
Nàng nói một nửa, đột nhiên cảm thấy lời này không nên nói ra vào lúc này.
“Nhất là cái gì?”
“??”
“Nhất là cái gì cơ?”
Tiểu Xuân lắc lắc cổ tay, cuối cùng đưa mắt về phía kiếm Thái Âm. Nàng nhìn chằm chằm kiếm: “Huynh đang nói chuyện à?”
Thái Âm: “….”
Vẻ mặt Tiểu Xuân âm trầm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng có ra vẻ như thế với ta, ban đầu huynh cũng không chịu nói chuyện, kết quả vừa há mồm đã nói tên của mình, ai lại như thế, nếu không phải là huynh ta còn tưởng là ma đấy!”
Thái Âm: “Nhất là cái gì cơ?”
Tiểu Xuân: “….” nói thật, nàng đã bắt đầu bội phục tinh thần truy hỏi vô cùng kĩ càng này của hắn rồi.
Chỉ là….
Tiểu Xuân chu môi, nhìn chằm chằm kiếm Thái Âm.
Kiếm Thái Âm phát ra tiếng cũng không phải là tiếng nói chuyện bình thường, mà giống như trực tiếp xông vào đầu nàng. Giọng nói của kiếm khác với Lý Thanh, tiếng của kiếm Thái Âm trầm hơn hẳn, giọng nói cũng có vẻ hoang mang và do dự.
“Nhất là cái gì?”
Tiểu Xuân: “….” Chỉ là, ở điểm này, hai bên đều giống hệt nhau.
“Khụ.” Tiểu Xuân ho khan hai tiếng, nói: “Huynh không cần biết.
Thái Âm lại muốn hỏi, Tiểu Xuân vội xen ngang: “Huynh chỉ biết mỗi câu này thôi à?”
Thái Âm: “….”
Tiểu Xuân: “Chúng ta nói chuyện khác đi.”
Thái Âm: “Cô muốn nói gì?”
Tiểu Xuân: “Vì sao ban nãy huynh lại đột nhiên chạy đi, rồi lại chui vào vạc dưa muối?”
Thái Âm: “….”
Tiểu Xuân: “Đói bụng à?”
Thái Âm nhịn xuống, nói: “Không phải.”
Tiểu Xuân duỗi thẳng chân, ngồi xuống. Nàng nghiêng đầu nhìn sang, đặt kiếm Thái Âm bên cạnh mình, nàng đặt chuôi kiếm bên bậc thang, giống như đang để cho Lý Thanh ngồi tựa lên bậc thang vậy, sau đó, nàng thả lỏng cả người, nằm xuống.
Bên trên là vầng trăng sáng thật to, nhưng cũng không quá sáng, đêm nay cũng chỉ là một đêm bình thường mà thôi. Đối với cuộc sống của người dân nơi này, buổi tối ở núi Bạc Mang vô cùng khác biệt. Nó rất yên tĩnh, nhưng củng rất ầm ĩ. Nếu không nói chuyện, đợi một lúc, có thể nghe thấy rất nhiều tiếng chim thú kêu, cũng có tiếng rì rầm từ núi sông.
Tiểu Xuân khẽ nói: “Nhìn từ nơi này, bầu trời trông gần thật đấy.”
Thái Âm khẽ đáp một tiếng.
Tiểu Xuân nói nhỏ: “Huynh biến thành kiếm lại thích nói chuyện hơn, nếu như là huynh bình thường, khi ta nói những lời như thế chắc chắn huynh sẽ chẳng thèm để ý đến ta.”
Thái Âm: “….”
Tiểu Xuân liếc mắt, nhìn kiếm Thái Âm. Nàng cảm thấy, thanh kiếm này vô cùng thần kì, khi lần đầu tiên nhìn thấy nó, vẻ mộc mạc cổ xưa bên ngoài của nó khiến nàng không thèm để ý gì đến, nhưng thời gian dần trôi, nàng lại càng chìm đắm trong phong cách xưa cũ ấy, sức mạnh của nó, lại còn cả sự thật thà lương thiện của nó.
Giống hệt như Lý Thanh vậy.
Tiểu Xuân nhìn nhìn, lẩm bẩm: “Linh Nhi nói rất đúng.”
Thái Âm dường như lại nhớ đến vấn đề ban nãy.
“Nhất là cái gì?”
Tiểu Xuân bật cười: “Huynh nói nhiều quá.” Nàng đùa, mắt lướt qua mặt đất, nơi có mấy nhánh củ cải non mà nàng mới dọn xong, nàng hỏi hắn: “Có một việc ta vẫn chưa biết.”
Thái Âm: “Chuyện gì?”
Tiểu Xuân: “Nếu như huynh là kiếm, vậy nguyên hình của huynh có liên quan gì với hình người của huynh không, giống như ban nãy huynh đâm mấy nhánh củ cải ấy, nếu là hình người thì tương đương với hành động gì?”
Thái Âm dừng một chút, dường như đang suy nghĩ về vấn đề này. Một lúc sau, hắn nói: “Đạp lên mấy nhánh củ cải.”
“Ồ?” Tiểu Xuân nói “Giống như đạp lên mấy nhánh củ cải à?”
Thái Âm: “Ừm.”
Tiểu Xuân: “Quả nhiên là có sự tương quan.” Nàng vỗ tay một cái, nói: “Ta biết rồi!”
Thái Âm: “Chuyện gì?”
Tiểu Xuân cười tủm tỉm nói: “Bảo sao lần này gặp huynh huynh lại sạch như thế, có phải là vì lần trước ở thác nước, huynh tắm rửa, nên thân kiếm mới sạch sẽ như thế?”
Thái Âm: “….”
Tiểu Xuân: “Được rồi, đứng dậy nào, trời sắp sáng rồi.”
Thái Âm bống nhiên nói: “Cô thích kiếm à?”
“Hả?” Tiểu Xuân nhìn Thái Âm “Sao đột nhiên lại hỏi vậy?” Nàng nhớ trước kia nàng đã từng nói, nàng thích kiếm nhất, nhưng khi đó nàng không biết thân phận của Lý Thanh, giờ nghĩ lại, câu hỏi đó của Lý Thanh dường như có ngụ ý gì đó.
Tiểu Xuân cảm thấy mặt mình hơi đỏ lên.
Thái Âm kiên trì nói: “Cô thích kiếm, cô đã từng nói—-”
Quả nhiên!
Tiểu Xuân vội xen ngang: “Là thế này! Ta, thật sự thích kiếm, nhưng mà….”
Thái Âm: “Nhưng sao?”
Nàng không biết mình nhưng cái gì, đầu óc nàng cũng chẳng nghĩ ra gì cả.
“Khụ, chỉ vậy thôi.”
Thái Âm: “….”
Tiểu Xuân cảm thấy mặt mình đã đỏ lên rồi, nàng giẫm một phát lên kiếm Thái Âm, lại đá thêm mấy cái.
“Đừng hỏi nữa đừng hỏi nữa! Xấu xa!”
Thái Âm: “….”
Tiểu Xuân giơ kiếm lên, tức giận bừng bừng đi lên lầu.
“Huynh nghiêm chỉnh trở về phòng cho ta! Sau này không được hỏi mấy chuyện này nữa!”
Khi Tiểu Xuân giơ rồi đi lên lầu, cổ tay nàng chợt bị kéo lại.
Kiếm trên tay không thấy đâu, Tiểu Xuân quay