Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341922

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.

há hốc mồm.
“Thời cơ là do ta.”
Hạ Hàm Chi: “Hả?”
Lý Thanh yên lặng ngồi bên cạnh, khẽ nói: “Thời cơ là do ta, kẻ đó không nhịn được lâu đâu.”
“Thời cơ?” Hạ Hàm Chi nhíu mày “Là sao? Kẻ đó là ai?”
Lý Thanh lại khôi phục dáng vẻ ngờ nghệch, hỏi gì cũng không biết.
Hạ Hàm Chi thở dài, nói: “Tính tình này của ngươi…”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Hạ Hàm Chi nhìn nhìn rồi bật cười. Trong tay y vẫn đang cầm miếng bạch ngọc mà Lý Thanh đưa lại cho y, mặt ngọc bóng loãng nhắn nhụi, còn hơi lạnh.
Hạ Hàm Chi: “Biết ngươi bây giờ trông giống cái gì không?”
Lý Thanh: “Ùng ục?”
Hạ Hàm Chi: “Cún ngửi thấy mùi bánh bao.”
Lý Thanh: “Miếng ngọc này….ngươi có biết trở về dáng vẻ khi xưa của mình như thế nào không?”
Lý Thanh mờ mịt nhắm mắt lại.
Hạ Hàm Chi nói: “Ngươi còn nhớ đêm đầu tiên chúng ta gặp nhau không, ta đã nói với ngươi, nếu ngươi đồng ý khôi phục lại nguyên hình của mình, ta sẽ giúp ngươi. Ngươi đồng ý không? Chỉ cần ngươi trở lại nguyên hình, ngươi sẽ không phải sợ ánh sáng ban ngày, đến lúc đó, mặc dù ngươi không thể nhìn thẳng về phía ánh sáng nhưng vẫn có thể hoạt động tự do dưới ánh nắng mặt trời.”
Lý Thanh cúi đầu, vẻ mặt hắn do dự, Hạ Hàm Chi nói: “Ngươi không nói lời nào, nhưng ta biết ngươi không phải đang cam chịu. Ngươi không muốn, đúng không?”
Lý Thanh cúi đầu, kêu ùng ục hai tiếng.
Hạ Hàm Chi: “Ngươi muốn làm người, ngươi có thể dồn căn nguyên xuống nửa người dưới, đẩy kiếm khí ra ngoài. Nếu ngươi khôi phục lại nguyên hình, sức mạnh của kiếm sẽ có xu hướng tăng vọt, ngươi sợ ngươi không thể kiềm nén bản năng của mình, có đúng không?”
Yên lặng một lúc, Lý Thanh nói: “Huynh thật lợi hại.”
“….” Hạ Hàm Chi nói “Sao lại nói vậy?”
Lý Thanh: “Ta nghĩ gì huynh cũng biết cả.
Hạ Hàm Chi: “Không phải là ta lợi hại, là do ngươi quá ngốc nghếch, nghĩ cái gì đều để người ta đoán được.”
Lý Thanh: “À…”
Hạ Hàm Chi đứng lên: “Thôi, ngươi đã không muốn ta sẽ không ép.” Y nhặt Tinh Hà lên, lại treo vào bên hông, vứt viên bạch ngọc vào ngực Lý Thanh, nói: “Vật này vốn là của ngươi, ta có lấy cũng vô dụng, ngươi cứ mang theo bên người đi.”
Lý Thanh luống cuống tay chân nhặt bạch ngọc lên, hắn ngửa đầu đưa mặt về phía Hạ Hàm Chi.
“Huynh không cần à?”
“Không cần.”
“Vậy huynh không tức giận chứ?”
Hạ Hàm Chi: “Ta tức giận với kẻ ngu ngốc làm gì.” Y nói xong định đi, nhưng chợt nhớ ra điều gì, khóe miệng cong lên, xoay người lại.
“Ngươi có biết, con người khác với những thứ khác ở chỗ nào không?”
Lý Thanh: “Khác, khác nhau?”
Hạ Hàm Chi chẳng quan tâm đến vẻ mặt nghi ngờ của hắn, khẽ nói: “Trên đời này, thứ phức tạp nhất chính là con người, bởi con người có trái tim, có tình cảm. Nguyên thần của ngươi bây giờ không hoàn chỉnh, cho dù là mang hình người, cũng không thể hiểu rõ con người. Ta chỉ e là bây giờ, ngay cả cảm giác của chính mình ngươi cũng không rõ. Ngươi như thế này, chi bằng làm một thanh kiếm.”
Lý Thanh ngẩng đầu: “Có ý gì?”
Hạ Hàm Chi không nói gì thêm nữa, nhảy khỏi mái hiên rồi bỏ đi.
Lý Thanh nghe thấy tiếng y đi, câu cuối cùng của Hạ Hàm Chi khiến hắn cảm thấy không thoải mái.
Có ý gì chứ….
Lại như vậy nữa, Lý Thanh siết chặt cổ áo của mình. Rất nhiều lần rồi, cảm giác ấy đã đến rất nhiều lần. Rõ ràng là gần trong gang tấc, nhưng hắn vẫn nghĩ mãi không hiểu, hắn không cách nào hiểu được lời của người khác, mà không chỉ là lời nói, ngay cả những điều khác cũng không hiểu.
Lý Thanh cau chặt mày, hắn cảm thấy vô cùng buồn bực.
Khi hắn không thể nhịn được nữa, hắn nhảy xuống, nhẹ nhàng bước vào trong hành lang, hắn mở cửa phòng Tiểu Xuân, men theo vách tường vào phòng.
Hắn không dám lên tiếng, cẩn thận mò mẫm. Khi hắn phát hiện cách sắp xếp của căn phòng này giống hệt như phòng mình, hành động của hắn trở nên tự nhiên hơn một chút.
Lý Thanh mò đến bên giường, trên giường có hai tiếng hít thở. Lý Thanh chỉ lẳng lặng nghe một lúc đã có thể phân biệt được đâu là của Tiểu Xuân. Lý Thanh chạm vào bên sườn mặt của Tiểu Xuân, nàng ngủ trên giường, hơi không yên ổn, giống như tùy lúc đều có thể lăn xuống giường.
Lý Thanh ngồi bên người nàng, cằm đặt trên giường, một tay chống xuống, một tay khẽ nắm tay Tiểu Xuân.
Khá hơn một chút rồi….Lý Thanh cảm thấy sự buồn bực trong lòng lập tức khá hơn.
Trong ban đêm yên tĩnh, những lời của Hạ Hàm Chi như những con côn trùng nhỏ, cứ bay vù vù bên tai hắn. Hắn lắc mạnh đầu, muốn quăng hết mấy lời kia ra khỏi đầu.
Cứ như thế, Tiểu Xuân tỉnh giấc.
Lúc ban đầu nhìn thấy tên đang ngồi trước mặt mình, Tiểu Xuân còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.
“Hửm, sao huynh cứ không đàng hoàng vậy hả….ta nằm mơ mà cũng muốn….”
Lý Thanh phát hiện Tiểu Xuân đã tỉnh, hắn vùng dậy định nhanh chóng bỏ đi.
Nhưng chưa đợi hắn đấu tranh tư tưởng xong, Tiểu Xuân đã tỉnh hoàn toàn.
“To con?”
Lý Thanh run run cúi đầu.
Tiểu Xuân cũng không nổi giận, nàng chỉ cảm thấy hơi kì quái.
“Huynh tối trời không chịu đi ngủ, chạy qua chỗ ta làm gì?”
Lý Thanh tủi thân kêu ùng ục