Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
gì à?”
Không có, y nói không sai, nhưng chính vì không sai, Lý Thanh mới không biết trả lời thế nào.
Hạ Hàm Chi lại nói: “Thật ra thì, huynh cũng không cần đi vào ngõ cụt như thế, mở được mắt thì thế nào, không mở được thì sao, giá trị của huynh có liên quan gì đến đôi mắt đâu?”
Lý Thanh cúi đầu.
Khi Hạ Hàm Chi đang định nói tiếp, Lý Thanh bỗng nhiên mở miệng.
“Làm sao huynh biết.”
“Hả?” Hạ Hàm Chi dừng một chút, bất quá y nhanh chóng hiểu được ý của Lý Thanh.
“Ý ngươi là, sao ta biết thân phận của ngươi?”
Lý Thanh không lên tiếng.
Hạ Hàm Chi cười nhạt: “Thứ ta mang đến, ngươi không nhận ra à?”
Lý Thanh: “Đó là của ta.”
Hạ Hàm Chi: “Đúng vậy.”
Vừa nói xong, Hạ Hàm Chi lại lấy bội kiếm Tinh Hà của mình ra. Thân kiếm màu trắng bạc, dưới ánh trăng càng thêm quý phái. Chỉ là, Hạ Hàm Chi lấy nó ra nhưng lại không có ý định rút nó ra, cổ tay y xoay một vòng, Tinh Hà cũng xoay theo, một cánh tay khác giơ lên, lấy vật treo trên kiếm Tinh Hà xuống —- đó là viên bạch ngọc có phong cách cổ xưa.
Hạ Hàm Chi cầm bạch ngọc trong tay, y chậm rãi ngồi xuống, cách Lý Thanh khá gần.
“Chuyện lộn xộn của võ lâm năm đó, ngươi nhớ được bao nhiêu?”
Lý Thanh mờ mịt ngẩng đầu, không hiểu ý của Hạ Hàm Chi.
Hạ Hàm Chi dùng hai ngón tay nắm lấy cằm Lý Thanh, bắt hắn phải nhìn thẳng mình.
Dưới ánh trăng, mặt Lý Thanh có vẻ âm trầm.
“Đúng, ngươi không nhớ rõ, ngươi quên rồi. Núi thây biển máu năm đó, yêu hận tình cừu năm đó, ngươi đều không nhớ. Nhiều người bỏ mạng như thế, nhiều người liều chết như vậy, cũng chỉ để cướp đoạt thứ này—-” Giọng nói Hạ Hàm Chi hơi khác bình thường, giọng của hắn trầm thấp, ẩn chứa một sự phẫn nộ và xúc động khó hiểu. Y đè viên bạch ngọc trên tay lên cổ của Lý Thanh.
“Chỉ vì một mảnh nhỏ như thế này ở trên người ngươi mà thôi!”
Bàn tay Hạ Hàm Chi vì dùng quá nhiều sức lực mà hơi run rẩy. Lý Thanh ngơ ngẩn một lúc, mới giơ tay lên, đụng đụng tay Hạ Hàm Chi.
Hạ Hàm Chi khẽ hạ giọng nói: “Ngươi muốn làm người à, ngươi không trốn thoát đâu, Thái Âm. Bất kể ngươi có đồng ý hay không, ngươi đã tạo ra một con sông đầy máu tanh, hôm nay ta đưa bạch ngọc này cho ngươi, nhưng ngươi đừng mơ tưởng có thể thoát thân. Kết quả của ngươi cũng hệt như Liệt Dương vậy, điều khác biệt duy nhất, chính là ngươi có thể lựa chọn chủ nhân khác!”
Y nói rồi, ném bạch ngọc lên người Lý Thanh, xoay người muốn đi.
Lúc y định nhảy khỏi mái hiên, vạt áo của y bị kéo lại.
Hạ Hàm Chi quay đầu, Lý Thanh một tay nắm áo y, một tay cầm viên ngọc kia. Vẻ mặt hắn vẫn mờ mịt như cũ, trong vẻ mờ mịt còn có phần cẩn thận.
Lý Thanh từ từ đưa viên ngọc ra.
“Huynh, nếu huynh dùng thì lấy đi, ta, ta không cần, ta có thể không cần nó, huynh đừng bỏ…”
“Huynh đừng bỏ….”
Lý Thanh mặc dù không hiểu vì sao Hạ Hàm Chi đột nhiên lại như vậy, nhưng hắn mơ hồ cảm thấy điều này có liên quan đến hắn.
Hạ Hàm Chi không thể tin nổi nhìn tên to lớn trước mặt mình.
“Ngươi là giả ngốc hay là ngốc thật vậy hả?”
Lý Thanh: “???”
“Ngươi phải biết rằng, ngươi cũng có nhiều điều đáng quý.”
Lý Thanh: “?”
Hạ Hàm Chi vỗ vỗ vai Lý Thanh, “Ngồi xuống đi.”
Lý Thanh ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh Hạ Hàm Chi, dáng vẻ hắn cao lớn, trông còn to con hơn cả Hạ Hàm Chi.
Hạ Hàm Chi đặt kiếm xuống, để ở bên cạnh, dựa lưng ra đằng sau.
“Ngươi có nhớ gì về Liệt Dương không?”
Lý Thanh không hiểu, lắc lắc đầu.
Hạ Hàm Chi cũng không bất ngờ: “Có nhớ cũng không được gì, nó xuất hiện sớm hơn người gần cả trăm năm.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Hạ Hàm Chi: “Khi Liệt Dương hiện thế, mọi người trong võ lâm đều thi nhau tranh đoạt, tranh đấu gần mười năm ròng rã. Có lẽ vào khoảng gần tám mươi năm trước, một người tên là Trương Kế đã đoạt được kiếm Liệt Dương, sáng lập nên môn phái có thực lực nhất võ lâm —- Mẫn Kiếm sơn trang.”
Lý Thanh sờ sờ một nhánh cỏ dại trên mái hiên. Lời của Hạ Hàm Chi hắn nghe không hiểu, cũng không quá hứng thú.
Hạ Hàm Chi nghiêng mặt nhìn hắn.
“Sự vinh quang suốt trăm năm qua của Mẫn Kiếm sơn trang chính là điều mà bao người trong chốn võ lâm có nằm mơ cũng muốn được cướp lấy, thế nhưng bọn họ chẳng thể thành công, bởi vì bọn họ biết, thanh kiếm trấn trang của Mẫn Kiếm sơn trang, chính là một thanh thần khí.”
Lý Thanh bức nhánh cỏ dại kia, nắm trong tay.
Giọng nói Hạ Hàm Chi khe khẽ: “Thế nhưng, trên giang hồ vẫn đang lưu truyền một truyền thuyết….”
Cỏ dại trong tay Lý Thanh bị xé nát.
Hạ Hàm Chi: “Liệt Dương yểm, Thái Âm xuất, Bạc Mang đãng quỷ, vạn kiếm quy tông.”
Tay Lý Thanh dừng lại.
Hạ Hàm Chi cầm cổ tay Lý Thanh.
“Ngươi, chính là kiếm Thái Âm —- người có được ngươi, có thể chống lại Mẫn Kiếm sơn trang.”
Tay Hạ Hàm Chi nắm rất chặt, cổ tay Lý Thanh bị hằn lên vết đỏ. Dáng vẻ Lý Thanh vẫn ngơ ngác, mặt hắn xoay về phía Hạ Hàm Chi, do dự nói.
“Không cần chống lại…..”
Hạ Hàm Chi nheo mắt: “Ngươi không muốn? Ta nói rồi, ngươi không thể thoát được.”
Lý Thanh