Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341933
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1933 lượt.
à đã đánh được mấy chiêu.
Đoạn Đào và Tinh Hà là hai thanh kiếm hoàn toàn khác biệt. Một đen một trắng, cùng nhau chuyển động. Đoạn Đào vững vàng trầm ổn, Tinh Hà uyển chuyển nhẹ nhàng.
Mọi người đều như lặng người, thế nhưng, theo chiêu thức được xuất ra, thời gian cũng trôi qua, có vài người bắt đầu không chịu nổi——
Khi Tinh Hà và Đoạn Đào va vào nhau, cả núi Bạc Mang đều như xuất hiện một bầu không khí đè nén. Cây Vân Đào trong sân khẽ run, lá bay tán loạn, mấy chiếc lá kia vì kiếm khí nồng đậm nên bay bay theo hướng vô cùng kì lạ trên không trung.
Mấy tiếng keng keng liên tục, âm thanh chói tai không ngừng vang vọng trong tai mọi người. Có người không nhịn được ôm chặt lỗ tai, mấy cô gái đến xem náo nhiệt gần như chụm đầu vào nhau, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Nếu như nói, dù là nhân cách hay kiếm cách, Hạ Hàm Chi và Vệ Thanh Phong đều hoàn toàn khác biệt, nhưng có một điểm chung giữa hai người họ, dù rất ít thôi—-chính là sự mạnh mẽ và sát ý.
Trong viện có một luồng không khí khiến người thường khó có thể chịu được Đó là những thứ chìm sâu bên trong hai thanh kiếm, nồng đậm mùi máu tươi. Mỗi lần ra chiêu, đều như đánh vào thân thể mọi người xung quanh, khiến họ không khỏi cong thân thể.
Có một số thanh kiếm, không cần lãnh giáo, chỉ cần thần phục.
Trên tòa nhà hình tháp, Tiểu Xuân siết chặt nắm tay, nàng vô cùng chăm chú nhìn hai người đang đấu trên sàn tỷ võ, không cảm thấy bất kì cảm giác khó chịu nào —– Lý Thanh bên cạnh đã đỡ luồng kiếm khí cho nàng.
Chỉ là, Lý Thanh cũng cảm thấy không quá thoải mái.
Cảm giác ấy vô cùng xa lạ với hắn. Thực ra, hắn chưa bao giờ cảm giác được sự không thoải mái này.
Nơi này có thứ mà hắn không thích.
Hắn có thể cảm nhận được hai luồng kiếm khí nồng đậm, hai thanh kiếm này lại không giống như những gì hắn đã từng gặp qua. Lúc hắn ở bên Tiểu Xuân, hắn chưa từng gặp phải hai thanh kiếm kia, cũng chưa từng để ý tới. Nhưng mà….
Lý Thanh không cảm thấy quá thoải mái nhưng cũng đã đỡ hơn trước nhiều.
Lý Thanh vuốt tay Tiểu Xuân, kéo tay nàng. Tiểu Xuân đang xem chăm chú, không có thời gian để ý đến hắn, nàng vỗ vỗ tay Lý Thanh cho có lệ: “Được được được, nói sau nhé….”
Sau khi Đại Tông sư đi, mọi người trong sàn đấu vẫn không nói tiếng nào.
Mãi đến khi Vệ Thanh Phong bắt đầu sắp xếp các đệ tử đi người dân đến xem rời đi, mọi người mới kịp phản ứng.
Vệ Thanh Phong: “Tiếp theo, Kiếm Các muốn tuyển chọn đệ tử tham gia đại hội luận kiếm, không tiện để mọi người ở lại xem, mời mọi người rời khỏi.”
Một đống người vốn chỉ định đến xem náo nhiệt, không ngờ bị kích thích mấy lượt, lúc này cả đầu cũng tê cứng cả rồi, nghe Vệ Thanh Phong nói thế thì lần lượt bỏ đi. Cuối cùng, trong sàn tỷ võ chỉ còn lại đệ tử của Kiếm Các.
Hạ Hàm Chi thu hồi kiếm, phủi phủi quần áo chuẩn bị đi.
Hạ Hàm Chi cuối cùng không đi được, y đành tìm một thân cây, cắm kiếm xuống đất, sau đó khoanh tay tựa vào trên thân cây, dáng vẻ như mọi việc đều không liên quan đến mình. Vệ Thanh Phong chọn được mấy đệ tử, chuẩn bị cho tỷ thí, Hạ Hàm Chi buồn chán nhìn về phía tòa nhà hình tháp một cái.
Tiểu Xuân ôm Lý Thanh không nhúc nhích, Mai Như bên cạnh đang ngáp dài rồi nói gì đó.
“Muội đừng kích động, ta đã nói hắn không sao rồi.”
Vẻ mặt Tiểu Xuân vẫn lo lắng, lời an ủi của Mai Như chẳng có chút tác dụng nào.
“Muội đừng nhìn thấy nét mặt hắn lúc này không tốt, chỉ là do muội ôm chặt quá thôi, muội nhìn đi, khiến môi hắn cũng tím bầm rồi kìa.”
Tiểu Xuân đột nhiên ngẩng đầu, quát Mai Như một tiếng: “Sao tỷ biết hắn không sao hả!?”
“Ối trời!” Mai Như sợ hết hồn, nàng vỗ ngực tự trấn an mình, nói: “Ta đã nói không sao là không sao, ta có nói sai bao giờ không?”
Tiểu Xuân cuối cùng cũng tỉnh táo lại một chút, nàng hơi thở ra, cúi đầu. Sắc mặt Lý Thanh vẫn xám trắng, trên trán cũng đầy mồ hôi. Hắn lẳng lặng nằm trong lòng Tiểu Xuân, không động đậy, Tiểu Xuân đau lòng sờ tóc hắn.
Đợi đến khi nàng bình tĩnh lại, bỗng nàng nhận ra một điều.
Mọi chuyện ban nãy, Mai Như đều đã nhìn thấy rồi?
Nhìn thấy rồi?
Tiểu Xuân lén liếc mắt nhìn Mai Như, vẻ mặt Mai Như bình tĩnh, vuốt tóc mai. Tiểu Xuân không nhận ra điều gì không đúng nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm, nàng do dự một chút, định mở miệng nói gì đó, nhưng vừa há miệng đã bị Mai Như xen ngang.
“Tỷ tỷ biết muội muốn nói gì, đợi đến tối trở về rồi hãy nói.”
Tiểu Xuân yên lặng, nàng nhìn Mai Như, Mai Như cười híp mắt nhìn lại nàng, mắt Mai Như vì nụ cười thản nhiên này mà hơi cong lên. Tiểu Xuân vẫn cảm thấy Mai Như rất đẹp, nhưng vẻ đẹp của nàng dường như khác với vẻ đẹp bình thường. Vẻ đẹp của nàng là vẻ đẹp khắc sâu, lắng đọng, tựa như bây giờ khi Tiểu Xuân nhìn nàng, Tiểu Xuân cảm thấy mình cứ như đang đối mặt với một vị trưởng bối.
Mai Như vươn tay, khẽ vuốt tóc Tiểu Xuân.
“Ngoan, muội tin tưởng tỷ tỷ, hắn sẽ nhanh chóng tỉnh lại.”
Tiểu Xuân nắm chặt tay, ôm Lý Thanh sát một chút, sau đó gật đầu.
Lúc này, dưới tòa n