Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán
Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.
sau đó mặc hắn chơi tiếp.
Hôm đó, Tiểu Xuân không chờ được đến lúc Vệ Thanh Phong chọn người đã đi mất. Chuyện trước đó quả thật khiến nàng không thể tưởng tượng nổi, nhưng tình hình Lý Thanh lúc này thật không tốt, nàng không muốn đi đường ban đêm, nàng muốn cho hắn về nghỉ sớm một chút.
Chờ Lý Thanh đã có chút sức lực để đứng lên, Tiểu Xuân liền nói với Hạ Hàm Chi một tiếng, sau đó đưa Lý Thanh về Thanh Đào viện.
Hôm nay dường như đã làm hao tổn rất nhiều tâm trí của Lý Thanh, bước chân của hắn không còn nhẹ như trước. Trước kia, dù hắn bịt chặt hai mắt, nhưng việc bước đi cũng không thành vấn đề, bây giờ hắn lại phải cần Tiểu Xuân vịn mới có thể đi thuận lợi.
Cuối cùng, sau một hồi lảo đảo, hai người họ trước lúc mặt trời lặn cũng đã về đến Thanh Đào viện.
Lúc bò lên đỉnh núi, Tiểu Xuân dường như sắp khuỵu cả chân, cánh tay đỡ Lý Thanh của nàng không nhịn được run rẩy, nhưng nàng vẫn cố cắn răng chịu đựng.
Hôm nay tên to con này khác với bình thường, Tiểu Xuân thầm nói với bản thân, nàng nhất định phải đưa hắn về đến phòng.
Lý Thanh bị Tiểu Xuân kéo đi, hai người lăn qua lăn lại một lúc mới về đến Thanh Đào lâu.
Chờ Tiểu Xuân quăng Lý Thanh lên giường, nàng dường như đã thành “người nước” luôn rồi. Miệng nàng tái nhợt, đầu tóc rối bời, toàn thân cũng ướt đẫm mồ hôi. Khi nàng vừa buông Lý Thanh ra, nàng nhất thời không kịp thích ứng, lập tức lảo đảo, ngã ra đất.
Tiểu Xuân thở hổn hển, nàng từ từ bò dậy, chuẩn bị trở về phòng mình.
“Tiểu Xuân.”
Có một giọng nói truyền đến từ phía sau, Tiểu Xuân ngây người.
Nàng từ từ quay đầu lại, khi đó, cửa phòng vẫn chưa đóng, những tia nắng cuối cùng trong ngày chiếu vào phòng, cây Vân Đào bên ngoài run run, đất trời yên tĩnh.
Mồ hôi trên mặt Tiểu Xuân rơi xuống, trước mắt hơi mơ hồ. Nàng thấy tên to con kia nằm trên giường, môi khẽ mấp máy.
“Huynh mới gọi ta là gì?”
Lý Thanh ngồi trên giường, sức lực của hắn không đủ để hắn ngồi thẳng dậy, đầu cúi thấp, sợi tóc rơi lòa xòa hai bên.
Giọng nói hắn trầm thấp, không giống như đang trả lời, mà như đang vô thức tự nói với mình vậy.
Chỉ là lần này, hắn tự nói chuyện với mình, lại để cho một người khác cũng nghe rõ ràng.
“Tiểu Xuân.”
Thời khắc này, mặt trời rốt cuộc xuống núi, màn đêm buông xuống.
Đó là lần đầu tiên Tiểu Xuân rơi nước mắt trước mặt người khác, dù Lý Thanh không thể nhìn thấy.
Tiểu Xuân không thể diễn tả cảm giác của mình, nàng chỉ có một cảm giác thôi —– đáng giá.
Hỏi nàng cái gì đáng giá?
Đều đáng giá, tất cả đều đáng giá.
Tiểu Xuân không đi, nàng ở lại.
Trong lòng có một cảm giác khó nói rõ, khiến nàng muốn trở lại bên cạnh Lý Thanh.
Tiểu Xuân đỡ bả vai Lý Thanh, giọng nói vừa chậm rãi vừa dịu dàng.
“Huynh nằm xuống trước đã.”
Đầu óc Lý Thanh đã trở nên mơ hồ, hắn theo bản năng muốn kháng cự, nhưng theo từng câu từng chữ của Tiểu Xuân, hắn dần thả lỏng thân thể, nằm trên giường. Lý Thanh kéo góc áo Tiểu Xuân không chịu buông ra.
Yên lặng một lúc, Mai Như chậm rãi nói: “Huynh muốn làm gì?”
Hạ Hàm Chi thản nhiên nói: “Câu hỏi của cô rất kì quái.”
Mai Như vẫn nhìn hai người trong phòng, nàng thấy họ nắm tay nhau, giống như đang mơ một giấc mơ, ánh mắt nàng trở nên hơi dịu dàng. Nàng bỗng nói một câu.
“Cho nên mới muốn làm người.”
Hạ Hàm Chi quay đầu nhìn nàng.
“Cô nói gì?”
Mai Như quay đầu, chậm rãi đến trước mặt Hạ Hàm Chi, nàng ngẩng đầu nhìn Hạ Hàm Chi, ánh mắt trong suốt mà sáng ngời.
“Ta biết huynh muốn gì.”
Hạ Hàm Chi khẽ nhướn mày: “Ồ?”
Mai Như: “Tranh đoạt là quyền lợi của tất cả mọi người, không ai có quyền ngăn cản điều huynh muốn làm. Nhưng mà….” Mai Như yên lặng một chút, lại nói “Nếu như huynh không thể thay đổi kết quả của sự tranh đoạt, có thể lựa chọn phương thức tranh đoạt khác.”
Hạ Hàm Chi cười vô cùng sâu xa.
“Cô muốn nói gì?”
Mai Như nhìn y, từ từ lắc đầu: “Huynh biết ta muốn nói gì.”
Hạ Hàm Chi vẫn nở nụ cười thản nhiên.
“Ta tất nhiên biết.” Hạ Hàm Chi chậm rãi cúi người, khẽ kề sát bên tai Mai Như, nhẹ nhàng nói: “Thế nhưng, cô cũng nên biết, ta đã chờ đợi cơ hội này bao lâu rồi. Ta cứ tưởng cả đời này cũng không có cơ hội, nhưng ta đã tìm được hắn, sức mạnh của hắn và sự lạnh lẽo của hắn khiến ta phát điên, đây là cơ hội để ta chứng minh cho mọi người thấy, quyết định của họ là sai lầm.”
Mai Như bình tĩnh nghe y nói. Hạ Hàm Chi chậm rãi đứng thẳng người, y nhìn thấy trong mắt Mai Như có sự bi thương sâu sắc.
“Cô…”
Khi Hạ Hàm Chi định nói gì đó, Mai Như xoay người, đi về phía phòng mình.
Đang đi, nàng lại đột nhiên dừng bước. Mai Như không quay đầu, nàng chỉ đứng yên tại chỗ, hỏi Hạ Hàm Chi một câu—–
“Huynh nói xem, Thái Âm là vật lạnh nhất thế gian ư?”
Hạ Hàm Chi: “Thái Âm thuộc mặt trăng, ngưng tụ sự lạnh lẽo của đất trời, trên đời này, nó đương nhiên là lạnh nhất.”
Mai Như đứng trong bóng tối khẽ cong môi, Hạ Hàm Chi không nhìn thấy vẻ mặt của nàng, lại cảm nhận được thâm