XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341937

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.

ý mà nàng muốn nói.
Hạ Hàm Chi nhíu mi: “Cô muốn nói gì?”
Mai Như lắc đầu, nàng nhấc chân rời đi.
Trên đường trở về phòng, Mai Như cẩn thận đếm số bước chân của mình. Nàng đi tổng cộng hai mươi mốt bước, mỗi bước đều như giẫm lên một tầng trí nhớ. Trong phần hồi ức ấy, cũng từng có người đã hỏi một câu hỏi tương tự—–
Ngươi thật sự cảm thấy, thứ nóng nhất trên đời này, chính là Liệt Dương sao?
Khi đó Liệt Dương vừa mới hóa thành hình người, câu hỏi này khiến “nó” cảm thấy bị sỉ nhục.
Suốt trăm năm qua, ba ngàn phần dương khí đều tập trung vào người ta, kẻ nào dám khiêu chiến với ta chứ?
Người nọ mặt mày thanh tú, cho dù thân thể bị khí nóng làm bị thương, nhưng vẫn cười vô cùng thản nhiên.
Y vén tóc Liệt Dương lên, cười nhạt nói:
Không, cõi đời này, nóng nhất, chính là lòng người.
Một câu nói, lại ghi khắc suốt trăm năm.
Cho đến nay, khi xương cốt người nọ đều đã hóa thành phấn vụn, nàng mới hiểu rõ ý nghĩa của những lời này.
Thứ nóng nhất trên đời này, chính là lòng người.
Tương tự, thứ lạnh nhất trên đời này, cũng chính là lòng người.
Hôm sau, Tiểu Xuân và Lý Thanh ngủ đến tận trưa mới tỉnh dậy, chúng đệ tử trong Thanh Đào viện đều đã bàn bạc, không đi quấy rầy họ.
Lúc Tiểu Xuân mở mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là cái đầu to tóc tai rối bời của Lý Thanh, nàng nhớ đến những chuyện xảy ra hôm qua, cứ như là một giấc mơ vậy.
Mắt Lý Thanh che kín nên Tiểu Xuân không biết hắn đã tỉnh hay chưa. Nhưng chỉ một lúc sau, tay Lý Thanh hơi giật giật, hắn kéo tay Tiểu Xuân, đầu cọ về phía nàng.
Tiểu Xuân gối lên cánh tay mình, khẽ nói: “To con, huynh tỉnh rồi à?”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Vẻ mặt Tiểu Xuân khó nén ý cười, nàng đưa tay nhéo mặt Lý Thanh.
“Hôm qua huynh làm ta sợ muốn chết.”
Lý Thanh mơ mơ màng màng, tay Tiểu Xuân sờ sờ đầu hắn. Tiểu Xuân biết, hắn đã quên chuyện tối hôm qua. Lý Thanh đã quên nhưng Tiểu Xuân thì không, nàng nhớ rõ, hôm qua Lý Thanh đã điên cuồng thế nào, nàng nhớ từng chi tiết nhỏ, thậm chí là ấn kí nhạt trên trán Lý Thanh.
“Tên ngốc.” Tiểu Xuân nhìn Lý Thanh, khẽ nói: “Huynh đúng là một tên yêu quái khó lường.”
Lý Thanh lật người, mặt đối diện mặt Tiểu Xuân.
“Ùng ục.”
Tiểu Xuân: “To con, huynh….” nàng suy nghĩ một chút, sau đó lại nói “Nguyên thân của huynh, là thanh kiếm đó à?”
Lý Thanh lắc đầu.
Tiểu Xuân ngồi dậy, nàng nghiêm túc nhìn Lý Thanh: “Vậy nguyên thân của huynh là cái gì?” Tiểu Xuân nhớ lại dáng vẻ của Lý Thanh khi biến đổi vào ngày hôm qua, thân thể bóng loáng lạnh như băng, cứng đến mức không giống con người.
Lý Thanh sửng sốt một chút, giọng nói hơi buồn bực: “Không biết.”
“Không biết?” Tiểu Xuân vô cùng đau đầu nói: “Nguyên thân của mình là cái gì mà huynh cũng không biết?”
Lý Thanh cúi đầu: “Ta không biết.”
“Vậy huynh có nhớ cái hình này không.” Tiểu Xuân bò dậy, mở tay Lý Thanh ra, vẽ lại ấn kí hôm qua đã xuất hiện trên trán Lý Thanh, dáng vẻ của ấn kí kia, Tiểu Xuân vẫn nhớ rất rõ.
Sau khi vẽ xong, Tiểu Xuân giương mắt nhìn Lý Thanh, vẻ mặt Lý Thanh ngây ngốc, không tỏ vẻ gì cả.
Lý Thanh lắc đầu.
Tiểu Xuân nhụt chí ngồi lại “Thôi bỏ đi, dù sao huynh cũng chẳng nhớ gì.”
Lý Thanh bò dậy, ngồi cạnh Tiểu Xuân, tên này vô cùng cao lớn, như đang vây Tiểu Xuân vào giữa. Sắc mặt Lý Thanh thoạt nhìn đã khôi phục không ít, nhưng mặt mày vẫn hơi tái nhợt.
“Huynh cảm thấy thế nào?”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân: “Sao lại uể oải như thế, đi thôi, chúng ta ra ngoài thử xem.”
Tiểu Xuân mang giày xong, Lý Thanh cũng xuống theo. Chân hắn vừa chạm đất thì thân thể lại hơi lảo đảo, suýt nữa là ngã lại giường, may là Tiểu Xuân kéo hắn lại.
“Ôi trời, sao vậy?”
Đầu Lý Thanh rất choáng, hắn vừa khổ sở vừa tủi thân đứng lên, dáng vẻ rất đáng thương.
Tiểu Xuân: “….”
“Thật là không sống nổi nữa.” Tiểu Xuân vươn tay, khẽ đỡ tay Lý Thanh: “Nào, huynh vịn tay ta, đi chậm thôi.”
Tiểu Xuân đỡ tay Lý Thanh, dẫn hắn ra ngoài phòng.
Bên ngoài đã là gần trưa, mặt trời đã lên cao, trời đầu thu, không khí vô cùng sảng khoái.
Ai ngờ Lý Thanh vừa ra khỏi cửa phòng đã vội rụt về, hắn núp ở sau cửa không chịu đi ra ngoài. Tiểu Xuân cảm thấy kì lạ hỏi: “Sao vậy, sao không đi?”
Mặt Lý Thanh trắng bệch, cúi đầu không nói gì.
“Hắn còn hơi yếu, không ra nắng được.”
Ủa?
Tiểu Xuân nghiêng đầu, thấy Mai Như đang cười híp mắt đứng sau lưng nàng, trên tay nàng cầm một cái khay, bên trong có một đĩa đựng mơ.
Mai Như đi đến, nghiêng đầu nhìn Lý Thanh đang núp sau cửa, cười nói: “Không sao, chờ thêm mấy ngày nữa sẽ tốt.”
Tiểu Xuân chớp mắt mấy cái.
Mai Như quay đầu lại, thấy Tiểu Xuân đang nhìn mình chằm chằm, trong mắt đầy vẻ khó hiểu và nghi vấn, Mai Như cười nhạt, nói với Tiểu Xuân: “Muội muội tốt, chúng ta vào trong rồi nói.”
Tiểu Xuân không nói lời nào để Mai Như vào phòng, sau đó đóng kín cửa, ngồi bên giường, Lý Thanh chạy đến muốn kéo tay Tiểu Xuân, lại bị Tiểu Xuân đá một phát.
“Huynh ra ngồi cạnh góc tường đi!”
“Ùng ục.” Lý Thanh không vui ngồi xổm