Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.

ít thở mấy lần, sau đó vén tay áo đi đến.
“Nào, huynh bước xuống sông đi.”
Lý Thanh đi xuống sông, hắn cũng không biết đi từ từ mò mẫm, bước hụt một cái, cả người đều ngã nhào xuống sông, làm một đống bọt nước nổi lên.
Tiểu Xuân vốn đang ở trên bờ xếp quần áo lại để tránh bị ướt, ai ngờ Lý Thanh lại ngã một cái khiến nước bắn cả vào người Tiểu Xuân.
Tiểu Xuân: “…..” nàng còn có thể nói gì chứ, Tiểu Xuân kéo tay Lý Thanh để hắn đứng lên, nước sông rất sau, nhưng chưa đến nửa người Lý Thanh.
Quần áo đã ướt rồi, Tiểu Xuân cũng không ngại nữa, cứ thế vén tay áo lên bắt đầu tắm giúp Lý Thanh. Động tác của nàng không dịu dàng gì mấy, không chỉ là không dịu dàng, thậm chí còn rất lỗ mãng. Tiểu Xuân vừa chà lau vừa nói với Lý Thanh: “Huynh biết không, lúc ở dưới chân núi ta cứ nghĩ là ta đang cọ một cái thùng tắm ấy chứ.”
Lý Thanh: “Ùng ục ục!”
“Ha ha, tắm rửa cho huynh còn mệt hơn cọ thùng tắm nhiều.” Tiểu Xuân cười nói “Người huynh còn cứng hơn cái thùng tắm.”
Lý Thanh: “Ùng ục ục ục!”
Tiểu Xuân ngẩng đầu lên, nói với Lý Thanh: “Nào, ngồi xổm xuống, để ta gội đầu cho.”
Lý Thanh ngâm mình vào trong nước, tóc lềnh bềnh nổi trên mặt nước, Tiểu Xuân xoa xoa da đầu của hắn, Lý Thanh ở trong nước thở ra bọt nước. Tiểu Xuân gội xong, vỗ vỗ Lý Thanh bảo hắn đứng dậy, Lý Thanh lại không động đậy.
Tiểu Xuân đợi một lúc, đột nhiên hét lớn: “Lừa một lần còn chưa đã à—-! Nghĩ ta dễ mắc mưu lắm à!?”
Lý Thanh khẽ run, từ trong nước đứng lên, Tiểu Xuân đánh hắn một cái: “Tưởng ta ngốc giống huynh à?”
Lý Thanh đột nhiên khẽ cười, Tiểu Xuân chưa kịp phản ứng, hai tay hắn đã túm lấy eo Tiểu Xuân, giơ nàng lên cao.
“A a, huynh định làm gì!?” Tiểu Xuân vịn vai Lý Thanh, kêu lên: “Huynh đừng có ném—-”
“Ùm—-!”
Tiểu Xuân còn chưa nói xong, Lý Thanh đã ném Tiểu Xuân vào trong nước, Tiểu Xuân quạt tay hai cái, vùng vẫy đứng dậy. Hai mắt nàng tràn đầy lửa giận, cắn răng không nói tiếng nào.
Lý Thanh chơi một lúc lại phát hiện Tiểu Xuân không có động tĩnh gì, hắn gọi một tiếng.
Tiểu Xuân quyết định không lên tiếng, nàng muốn cho Lý Thanh một bài học.
Lý Thanh: “Ùng ục?”
Hắn gọi nhiều lần cũng không ai đáp lại, Lý Thanh hơi sợ. Hắn lảo đảo đi vòng quanh sông, nhưng lại trùng hợp không hề đi ngang qua chỗ của Tiểu Xuân.
“Tiểu, Tiểu Xuân?”
Lý Thanh kêu tên Tiểu Xuân, Tiểu Xuân đứng ở một bên nhìn, ngâm mình trong nước có hơi lạnh, nàng che miệng, không để cho răng run lên cầm cập.
Lý Thanh đứng dưới sông, lắng nghe âm thanh xung quanh. Nước sông chảy hơi xiết, cách đó không xa có một thác nước, nước thác chảy rất lớn, che lấp tiếng hít thở của Tiểu Xuân. Lý Thanh đứng một lúc vẫn không tìm được Tiểu Xuân.
Đúng lúc này, Tiểu Xuân nhìn thấy động tác của Lý Thanh, nàng mở to mắt, không nghĩ ngợi theo bản năng chạy đến.
Lý Thanh định tháo vải băng trên mắt hắn xuống.
Tiểu Xuân đến trước mặt hắn, hai tay đè lên lớp vải: “Không cần không cần, chưa đến mức phải tháo ra đâu.”
Lý Thanh xem như đã tìm được Tiểu Xuân, hắn túm lấy cánh tay Tiểu Xuân, không chịu buông tay.
Tiểu Xuân: “Huynh phải nhớ kĩ, sau này còn dám ném ta vào nước như thế, đừng mong tìm thấy ta nữa.”
Lý Thanh cúi đầu, Tiểu Xuân còn đang quở trách hắn, Lý Thanh buồn bực hờn dỗi nói một câu: “Ta cũng muốn tắm gội giúp cô.”
Cô tắm gội giúp ta, ta rất vui, nên ta cũng muốn giúp cô tắm gội.
Tiểu Xuân: “….”
“Huynh ban nãy, là định bảo ta xuống nước để tắm giúp ta?”
Lý Thanh suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu.
Tiểu Xuân không biết nên nói gì nữa, nàng liếc cánh tay Lý Thanh, nhìn xuống dưới nuớc, chỉ cần liên tưởng đến bàn tay thô to của Lý Thanh chà tới chà lui trên người nàng…..
Tiểu Xuân ra vẻ bình tĩnh nói với Lý Thanh: “Huynh nghe đây, sau này, cái chuyện muốn tắm cho ta ấy, nghĩ cũng đừng nghĩ nữa.”
Lý Thanh: “…..”
Lúc Tiểu Xuân giúp Lý Thanh tắm rửa xong mặc lại quần áo thì đã là xế chiều, tinh thần Lý Thanh cũng tốt lên một ít, ôm Tiểu Xuân, đi nhanh lên núi.
Lúc về tới, Hạ Hàm Chi đang ở trong sân hội họp với cả đám người.
Mai Như đang ở trong bếp nấu cơm, kể từ khi nàng tới đã nhanh chóng cướp được vị trí này từ Ngô Sinh, thức ăn cũng là do Mai Như chịu trách nhiệm, Ngô Sinh và huynh đệ Vương Thành đứng giữa sân, thấy Tiểu Xuân về tới thì vẫy vẫy tay với nàng.
“A Thanh, Tiểu Xuân, mau qua đây, Chưởng viện có chuyện muốn nói.”
Tiểu Xuân dắt Lý Thanh đi qua, Hạ Hàm Chi trông như chưa tỉnh ngủ hẳn, nói với mọi người: “Không lâu nữa đại hội luận kiếm sẽ được cử hành, mọi người đều biết từ Kiếm Các đi đến Mẫn Kiếm sơn trang rất xa, đi ngày đêm cũng mất hơn mười ngày mới đến, cho nên, hôm qua Đại Tông sư có nói, người của chúng ta nên bắt đầu lên đường.”
Ngô Sinh và huynh đệ Vương Thành nghe thấy thế đều có vẻ bi phẫn, họ cúi đầu. Hạ Hàm Chi liếc mắt nhìn, nói: “Hôm qua ba người tỷ võ, ta có xem.”
Ngô Sinh cắn răng nói; “Đệ đệ đệ tử vô dụng, khiến Chưởng Chưởng Chưởng viện mất mặt.”
Tiểu Xuân a một tiếng, xem ra trận tỷ thí hôm qua, ba người này đều thua.
H