Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Tác giả: Ôn Sưởng

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 134979

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/979 lượt.

ho bà Thẩm, bà cười đến không thấy răng đâu, đôi mắt dường như đầy sao.
Về phần ông Thẩm, Thẩm Châm hoàn toàn không biết. Cô mua đồ cho ông, mua cái gì dùng cái nấy, không chê cũng không thích, thật là không biết chọn gì. Nhưng loại tính cách không lựa chọn này mới khó hầu hạ nhất, rất khó mua được thứ gì thật sự khiến ông vừa lòng đẹp ý. Thẩm Châm mua sắm đủ loại, sau vài lần cô đành bỏ cuộc, được, ba cần gì con mua cái đó, không bao giờ tự làm khổ mình nữa.
Sau khi nghe xong lời nói của Thẩm Châm, Cố Tích Hoa chỉ cười, hai người đi dạo mấy trung tâm mua sắm lớn, quà của ông bà Thẩm còn chưa chọn được, Thẩm Châm đã xách hai bao lớn thứ mình thích.
Hai người từ trong trung tâm mua sắm đi ra thì đã sáu giờ, giờ hẹn đến nhà họ Thẩm là tám giờ.
Thẩm Châm rất buồn rầu.
Cố Tích Hoa chạy xe qua, sau khi lên xe Thẩm Châm hỏi: “Làm sao bây giờ?” Mặt cô nhăn nhó.
Cố Tích Hoa: “Người nên sốt ruột là anh, em sốt ruột gì chứ.”
Thẩm Châm: “Lấy chồng theo chồng, gả chó theo chó.”
Ánh mắt sâu xa của Cố Tích Hoa nhìn về bên này.
Thẩm Châm ngồi ngay ngắn, thẳng lưng, ngoan ngoãn gật đầu: “Xuất giá tòng phu.”
Cố Tích Hoa vừa lòng nheo mắt.
Lần đầu tiên gặp mặt, quà tặng cho mẹ vợ sao lại đến trung tâm mua sắm chọn lựa không hề có mục đích? Nghĩ tới vấn đề giá cả, Cố Tích Hoa không định nói với Thẩm Châm.
Hai người chạy xe tới một cửa tiệm nhỏ hoàn cảnh tao nhã, bên trong bán các loại vật phẩm trang sức làm bằng ngọc, không phải cây trâm vòng tay khuyên tai bình thường, còn có một số đồ dùng trong nhà.
Cố Tích Hoa đi vào, lập tức có người tươi cười đi ra, hình như là một trong những người có mặt tại buổi tụ họp kia —— “Sắp ra mắt mẹ vợ?”
“Ừ.”
“Ngày hôm qua đã làm xong, có cần lấy ra để chị dâu xem lần nữa không?” Nói xong, phía sau còn có người bưng đồ ra.
Thẩm Châm đến gần nhìn thử —— nhịn không được mà thở một hơi.
Cố Tích Hoa, anh cường hào quá đi?!
Mười sáu bộ đồ ăn làm bằng ngọc, đũa ngọc, bát ngọc, đĩa ngọc, điêu khắc mai lan trúc cúc, nhìn ra đều là chạm nổi… Hơn nữa ngọc này —— mặc dù Thẩm Châm không quá hiểu biết về những thứ này, nhưng thoạt nhìn thực sự đều rất thượng hạng!
“Thế nào?” Anh hỏi.
Thẩm Châm: “…Em sợ trái tim của mẹ em không chịu nổi.”
Cố Tích Hoa cười: “Em nói với bác đồ giả là được.”
Thẩm Châm: ………………
Anh cho là mẹ em mù mắt ư?
Sau đó khi qua lấy quà cho ông Thẩm, Thẩm Châm vốn sợ rằng là thứ gì đó có sức sát thương cho nên trái tim vẫn treo trên cao, khi nhìn thấy là một bộ dụng cụ câu cá bình thường trái tim cô mới hơi thả lỏng —— hoàn hảo hoàn hảo, cô biết một bộ dụng cụ câu cá hình thức đa dạng đầy công năng giá cả tuy rằng không phải rất đắt, nhưng không phải mình muốn mua, ông Thẩm không có việc gì làm nên thích đi câu cá, cái này coi như đưa tới miệng, hẳn là có thể mọi người đều vui mừng.
Nếu cô biết bộ dụng cụ câu cá còn đắt hơn mười sáu bộ đồ ăn kia…
Lấy xong quà biếu hai người hướng về nhà họ Thẩm, nửa tiếng sau là tới.
Thẩm Châm nhìn hai món quà lớn ở ghế sau qua kính chiếu hậu, tâm trạng vô cùng phức tạp —— cô vừa vui mừng vì Cố Tích Hoa hào phóng lấy lòng ông bà Thẩm, vừa buồn rầu ông bà Thẩm hiểu lầm mức độ thuần khiết của tình cảm của hai người, tự nhiên cô nhớ tới —— lần đầu tiên ra mắt bà Triệu cô lại đi tay không…
Cố Tích Hoa dường như biết được Thẩm Châm suy nghĩ gì, anh nói: “Anh sẽ mang đi hòn ngọc bọn họ nuôi dưỡng hơn hai mươi năm, không thể cho anh dùng phương thức tầm thường thế này để bày tỏ cảm giác áy náy không hối hận một chút sao?”
Thẩm Châm ngó nhìn anh: “Đã áy náy thì sao không hối hận?”
Cố Tích Hoa nhìn thẳng về phía trước, lái xe vững vàng —— “Sẽ không hối hận.”
Cô đột nhiên nhớ tới hồi đi học có xem một bộ phim hoạt hình, tựa là —— đàn ông đều là thiếu niên. Vì thế cho dù đàn ông công thành danh toại cỡ nào, trưởng thành chững chạc, vào một thời khắc nào đó, bọn họ đều bướng bỉnh như thiếu niên, đáng yêu như trẻ con.
Cố Tích Hoa. Trong lòng cô gọi tên anh.






Khi đến nhà họ Thẩm thì vừa lúc bà Thẩm đã làm cơm xong, ngửi được mùi hương thức ăn quen thuộc Thẩm Châm nhào thẳng về phía bà Thẩm trong phòng bếp, cô ném Cố Tích Hoa trước mặt ông Thẩm. Cố Tích Hoa là người đã từng trông thấy tình cảnh này, luống cuống hay gì đó quả thực là trò cười. Khoé miệng tươi cười, vẻ mặt lời nói cử chỉ, có thể nói là hoàn mỹ. Khuôn mặt không lôi cuốn khiến cho ông Thẩm cảm thấy Thẩm Châm nghiêm túc tìm đối tượng mà không phải như cô luôn hay nói không tìm được trai đẹp thì không lấy chồng. Huống chi, từ trước đến nay Cố Tích Hoa cũng không dựa vào khuôn mặt để thuyết phục người khác, khí khái phong độ, nói năng tri thức, chỉ một tí thời gian trước bữa cơm thôi anh đã khiến ông Thẩm nở nụ cười hài lòng. Về phần bà Thẩm, phụ nữ bình thường khá chú trọng chi tiết, cho nên mấy chi tiết biểu hiện trên bàn cơm của Cố Tích Hoa đều bị bà Thẩm luôn chú ý nắm bắt —— cũng không ngoài ý muốn, bà rất hài lòng về con rể tương lai của mìn


Polaroid