Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2554 lượt.

, trước đây có lần anh cáu kỉnh hung dữ đi đằng sau đẩy cô ác liệt, liền tức tối đẩy tiếp anh hai phát nữa, miệng mắng: “Cậu bảo ai nam tính hả?!”
Đinh Tiểu Dã phát cáu, tóm lấy tay cô. “Tôi là đàn ông đương nhiên phải nam tính rồi. Tôi phải cảnh cáo chị bao nhiêu lần nữa? Đừng có đùa với đàn ông, tôi không giống như bọn hèn nhát chị quen trước đây đâu.”
“Thế cậu giống cái gì?” Phong Lan nheo mắt nhìn anh.
Đinh Tiểu Dã thả lỏng tay, nói: “Tôi chẳng giống gì sất. Chị có còn nhớ tôi đã nói với chị, ở quê tôi, phụ nữ không ai dám đánh đàn ông, trừ phi cô ta thích anh ta thì mỗi năm một lần vào ngày “cô nương truy” mới được dùng roi quất họ.”
Phong Lan chớp chớp mắt, hỏi: “Nhưng mà cậu không nói, nếu cô gái lấy roi quất chàng trai đó, mà người ta không thích cô ấy thì làm thế nào?”
“Cô gái đó sẽ bị nhét vào rọ lợn.” Đinh Tiểu Dã dọa.
Phong Lan cười. “Cậu lừa tôi.”
Đinh Tiểu Dã nghiêm mặt nhưng khóe miệng vẫn cười cười. “Người như chị, không biết bị bỏ rọ đến bao nhiêu lần?”
“Thế thì tôi cũng “lợn chết chẳng sợ nước sôi”, đến lúc đó còn ngán gì nữa.” Phong Lan thuận đà quàng quai túi lên cổ Đinh Tiểu Dã.
Đinh Tiểu Dã cúi đầu nhìn chiếc túi nữ màu hồng đeo lủng lẳng trước ngực mình, đành phải lấy xuống cầm ở tay. “Chị muốn cứa cổ tôi à?”
Phong Lan được thể càng lấn tới, thấy Đinh Tiểu Dã vẫn không chịu bước chậm lại, bèn kéo tay còn lại của anh, bắt đi chậm lại cùng mình.
“Không được động tay động chân!” Đinh Tiểu Dã mắng, cả người phản kháng né tránh.
Phong Lan chỉ người cảnh sát tuần tra ở cách đó không xa. “Cậu không đi cho tử tế, họ sẽ nghĩ là cậu giở trò với tôi đấy.”
“Sao da mặt chị dày thế? Không phải, mặt chị có da không đã?” Đinh Tiểu Dã đành thôi không phản kháng bằng hành động nữa, đổi thành công kích bằng lời nói.
Phong Lan nói: “Trước đây cũng có đấy, rất sáng lạng là đằng khác, từ khi quen cậu thì hết rồi. Dù sao tôi có làm gì thì cậu cũng chẳng thấy tôi đoan trang dịu dàng.”
Hai người cứ thế đi một đoạn đường, Đinh Tiểu Dã than thở: “Đi như thế này có kỳ lắm không? Trông chẳng khác gì hai con cua. Tại sao chị cứ phải bám vào người tôi?”
Phong Lan cười khúc khích, nói: “Tại vì tay tôi không phải cầm túi, chẳng biết để vào đâu.”
Đinh Tiểu Dã cảm thấy đến mức này là quá đủ rồi, đành chọn cách im lặng. Tay trái anh cầm túi cho Phong Lan, tay phải đỡ tay Phong Lan, đi một đoạn đường không xa lắm nhưng chẳng thoải mái nhẹ nhàng gì.
Phong Lan rất vui vẻ, miệng cô lúc nào cũng tươi roi rói, cô không nhìn mặt anh mà cúi đầu nhìn chân hai người, dường như nhịp bước của họ chưa bao giờ đồng điệu đến thế.
Cứ đi như vậy, được một lúc Phong Lan bỗng nhiên ngẩng lên hỏi: “Tôi nghĩ ra điều này, thông thường phụ nữ lăng loàn bất chính mới bị bỏ rọ lợn, tôi trong sạch thế này, tại sao lại bị đối xử giống như thế?”
“Chị trong sạch á?” Đinh Tiểu Dã ngửa mặt lên trời, cười to.
“Chẳng lẽ lại không?” Phong Lan chỉ vào mặt anh, hỏi: “Cậu đang nghĩ gì thế? Chuyện hôm đó không phải tôi đã bảo cậu quên đi rồi sao? Có cần tôi phải cho cậu ăn cả rổ táo tiêm thuốc độc không… Phải rồi, bây giờ tôi hỏi cậu, cậu với Lưu Khang Khang lén la lén lút nói gì về tôi đấy?”
“Hả? Chị nói gì cơ? Tôi ăn táo xong bây giờ chẳng biết cái gì cả.”
Đinh Tiểu Dã khéo léo né cú đấm của Phong Lan, trèo lên xe bus, Phong Lan cũng bước lên theo. Cô thất vọng khi nhận ra tối nay xe còn rất nhiều ghế trống.
Phong Lan chọn một ghế ở vị trí mình thích rồi ngồi xuống, còn Đinh Tiểu Dã lại đứng ở phía xa. Xe đi được hai trạm, cạnh chỗ Đinh Tiểu Dã đứng có một ghế trống, cô liền chuyển sang bên đó.
“Nói thật đi, rốt cuộc là cậu với Khang Khang nói với nhau cái gì thế?”
Đinh Tiểu Dã chỉ cười mà không đáp lời cô.Die nd da nl e q uu ydon
Phong Lan năn nỉ: “Ít nhất cũng nói cho tôi biết các cậu nói chủ đề gì về tôi chứ.”
Đinh Tiểu Dã nghĩ ngợi một chút, trông càng có vẻ cười cợt, cố tình kéo dài giọng: “Hình như là chủ đề tình… yêu…”
“Cậu kể thật hả!” Phong Lan không chắc mình nên lo lắng hay là mặc kệ tất cả, cứ phải hỏi cho ra nhẽ.
“Ừm.” Đinh Tiểu Dã nói. “Mà còn là tình yêu phiên bản sản xuất hạn chế.”
Phong Lan một lúc sau mới bật cười. “Cậu với Khang Khang buôn chuyện giày dép của tôi à?”
“Thế chị tưởng sao?” Đinh Tiểu Dã hỏi lại.
Khang Khang biết Phong Lan ngoài xe và túi ra còn mất một đôi giày, đôi đó Khang Khang cũng rất thích và đã từng trầm trồ khen ngợi. Đó chắc hẳn là chủ đề mà cậu ta thấy hứng thú.
Đinh Tiểu Dã cười mím chi. “Chị sợ tôi nói gì?”
Phong Lan đáp: “Tự cậu biết đều đó.”
“Thật kỳ lạ. Lúc chị làm thì không sợ, lại đi sợ người ta nói.”
“Tôi sợ người khác biết tôi lại ngã một cú nữa trong chuyện tình cảm.” Phong Lan rầu rĩ đáp, nhấn mạnh chữ “lại”.
Đinh Tiểu Dã cụp mắt nhìn Phong Lan, xe bus đang rẽ, cơ thể của anh dường như cũng chao đảo.
“Chị yên tâm, tôi không thích nói chuyện đó. Mấy chuyện nhảm nhí đó không có ý nghĩa gì đối với tôi cả.”
Đinh Tiểu Dã đi theo con đường lần trước đưa Phong Lan vào trong khu nhà. Từ lúc x