Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342599

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2599 lượt.

mày trả lời. “Ngành nghề không phù hợp, học tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Cách trả lời này khó làm cho Phong Lan tin nổi, từ những chi tiết nhở là có thể nhìn ra tính cách và nhận thức của một con người. Nếu như Đinh Tiểu Dã đã từng có cơ hội học hành, Phong Lan tin chắc rằng việc anh bỏ giữa chừng nhất định phải có một lý do khác, có điều bây giờ vẫn chưa phải lúc đào sâu tìm đáp án cho câu hỏi này. Cô quay về chủ đề khi trước, cười nói: “Tôi vẫn thích nghe chuyện về cô gái ‘Lần đầu tiên có cảm xúc” đó. Rồi sau đó như thế nào?”
“Không có sau đónào cả. Tôi bỏ học xong là không liên lạc gì nữa.”
“Chỉ thế thôi à?” Phong Lan có chút thất vọng.
Đinh Tiểu Dã nói: “Chỉ đơn giản thế thôi, không thỏa mãn trí tò mò của chị à?” Thế thì chị có thể tự tưởng tượng thêm, đó chẳng phải là sở trường của chị sao? Nào là nắm tay nhau, nào là nụ hôn đầu, rồi lần đầu tiê, đều có thể thêm thắt vào, đến khi nào thấy đủ thì thôi.”
“Chuyện tình cảm trẻ con thò lò mũi xanh, có cái gì hay mà tưởng tượng?” Phong Lan không hưởng ứng, cái cô quan tâm là người từng khiến cho kẻ cứng đầu giống như “hòn đá trong hang” Đinh Tiểu Dã này rung động là cô gái như thế nào, có phải có ba đầu sáu tay hay không? “Cô gái đó thuộc kiểu người nào?”
ĐinhTiểu Dã không chịu miêu tả hình dáng cô gái đó mà chỉ nói qua loa “Thuộc kiểu người tôi thích”
“Một cô sinh viên có ngực to, đầu óc đơn giản, nhìn trông có vẻ dễ sinh nở à?” Hình tượng này làm Phong Lan thấy khoái chí.
“Nói chung là kiểu người không giống chị.’
Lúc này Đinh Tiểu Dã có vẻ mất kiên nhẫn, lại có chút dấm đắng, giống như một đứa bé bướng bình vậy. Nếu như Phong Lan không biết tỏng tính khí cay nghiệt của anh, không chừng còn cho rằng anh là một chàng trai trẻ ngây thơ trong tình yêu. Quá thật là tình đầu khiến người ta rung động sâu sắc nhất, đến một người lạnh lùng cứng đầu như vậy mà cũng không quên nổi. Phong lan giờ mới tin rằng thực sự tồn tại một người con gái như vậy.
“Cô ấy trông có đẹp không? Đẹp hơn tôi không ?”
“Dễ thương hơn chị nhiều.” Đinh Tiểu Dã cố tình nói.
“Thế tức là không đẹp bằng tôi!”.
Khả năng lập luận bảo vệ quan điểm riêng của Phong lan là thứ mà Đinh Tiểu Dã khâm phục nhất, anh bật cười, nghe tiếng cô tiếp tục hỏi: “Thế lần thứ hai là người như thế nào?”
Đinh Tiểu Dã gắt: “Cô thôi hay không đấy? Không có lần thứ hai nào hết!”
Phong Lan ngạc nhiên; “Có “lần thứ nhất” tức là sau đó vẫn còn tiếp diễn, nếu không đã nói “chỉ có một lần”. Đây là ngữ pháp cơ bản, giống như tôi đã nói “đầu tiên”, thì sau đó phải nói “tiếp theo” vậy.
“Không có thì là không có.” Đinh Tiểu Dã cảm thấy hối hận vì đã kể với cô chuyện này, nếu như sống ở thời kỳ Cách mạng, Phong Lan chắc chắn sẽ là một cao thủ tra khảo.
“Sau này cậu đến tỉnh X, chẳng lẽ không gặp em gái dân tộc thiểu số dễ thương nào sao?Con gái ở đó ai cũng đẹp thế cơ mà.” Phong Lan tiếp tục hỏi bằng được.
Đinh Tiểu Dã cười đáp: “Chuyện này thì chị không hiểu được đâu. Ở vùng dân tộc thiểu số, các cô gái đẹp đáng giá tám mươi con tuấn mã. Nếu nhà nào mà sinh được vài cô con gái thì có thể trở thành một phú ông. Tôi làm sao mà lấy con gái vùng đó được.”
Phong lan lại ngả đầu lên vai Đinh Tiểu Dã, thủ thỉ: “Hay là tại gương mặt này và các chiêu lừa của cậu không được hấp dẫn người ở đó cho lắm? Hoặc là cậu không cưới nổi con gái vùng đó, nên lừa tình xong cao chạy xa bay?”
Đinh Tiểu Dã vuốt tóc Phong Lan, tân hưởng khoảnh khắc dịu dàng này. Ốm hai ngày xong, gò má cô dường như hóp lại một chút, nói năng vẫn không chịu nhường nhịn ai, nhưng ngữ điệu và tốc độ đều mềm đi, chậm lại, như dáng vẻ của cô lúc này. Anh thích Phong lan như thế, cuộn tròn, dựa vào anh, thì thầm rủ rỉ bên tai, giống như một con mèo con lười nhác buổi chiều.
“Chuyện đó thì khó nói lắm.” Anh trả lời bâng quơ.
Phong lan gà gật ở bên cổ Đinh Tiểu Dã: “Tôi hơi buồn ngủ rồi Đinh Tiểu Dã, hát cho tôi nghe một bài của dân tộc Kazakhstan đi.”
“Tôi không biết hát.”Đinh Tiểu Dã hơi bất ngờ, không kupj đối phó trước lời yêu cầu bất thình lình của cô.
“Tôi không tin, ai cũng bảo người Kazakhstan hat hay nhảy giỏi. Cậu có dòng máu của họ, còn từng sinh sống ở đó, tại sao lại không biết hả? Tôi không biết mình có đáng giá tám mươi con tuấn mã không, nhưng cậu đã đánh cắp trái tim tôi, thì phải trả lời cho tôi một bài hát, đổi chác như vậy dù ở sa mạc hay thảo nguyên, đều đâu có thiệt nhỉ?”
“Nói qua nói lại rốt cuộc lý lẽ đều thuộc về chị hả?” Đinh Tiểu Dã ngưng lại một chút rồi hỏi: “Có phải tôi chỉ cần hát một bài thì chị sẽ không quấy rồi tôi nữa không?”
Phong lan vốn cũng không tự tin là sẽ bắt được Đinh Tiểu Dã hát cho cô nghe, giống như khi cô lấy lọ sơn móng cho cô vậy. Đó chẳng qua chỉ là những đòi hỏi nhõng nhẽo bản năng của một người con gái trước người con trai mà trái tim mình khao khát, thế mà Đinh Tiểu Dã hôm nay dường như dễ thuyết phục hơn mọi khi rất nhiều. Cô rất vui, áp sát vào cổ anh, phấn chấn hào hứng hẳn lên: “Cậu hát đi!”
“Chị đè nghiến khiến tôi không


Ring ring