Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2603 lượt.
ĩ Đức Ni cho yên thân rồi, chẳng bao giờ nên quay về!”
“Anh chỉ có một thân một mình, mỗi cuộc đời tàn này, có cái gì mà phải sợ? Cô ấy thì không, cuộc sống đang yên vui tốt đẹp, anh không muốn kéo cô ấy xuống vũng bùn.” Đinh Tiểu Dã bồn chồn nắm giật mớ tóc của mình, giọng buồn bã.
“Anh không muốn nữa thì cũng đã làm rồi!” Thôi Yên một câu nói trắng sự tình, giọng tỉnh bơ. “Em đã bảo rồi, tại sao cuối cùng anh vẫn nhận lời giúp em… vì tình xưa nghĩa cũ là một chuyện, căn bản anh vốn có tình cảm với chị ấy, chỉ là cần một lý do thích hợp.”
“Đó là chuyện của anh, không liên quan đến em. Anh đến để báo với em là, việc anh đã nhận lời với em, anh chỉ có thể làm đến đây thôi, tốt nhất em nên tự giải quyết việc của mình.” Nói đến đây, Đinh Tiểu Dã trở nên bình thản, lại quay về dáng vẻ Thôi Yên quen thuộc lâu này, kiềm chế và điềm nhiên.
Cảm giác hối hận tràn ngập trong lòng Thôi Yên, cô tự trách bản thân mình ích kỉ. Lúc đó cô bị dồn nén đến mụ mị đầu óc, như con chó bị đuổi đến chân tường việc gì cũng dám làm. Cô biết rõ hoàn cảnh của Đinh Tiểu Dã, tại sao vẫn yêu cầu anh vì cô mà làm những chuyện đó? Nhìn dáng vẻ của anh lúc này, có lẽ trong lòng đã có tình cảm thực sự với Phong Lan, nên anh mới trở nên tiến thoái lưỡng nan như thế. Ban đầu nếu không phải vì cô khổ sở vật nài thì với tính cách của Đinh Tiểu Dã, không bao giờ vì bất cứ chuyện gì mà để dẫn đến tình huống như thế này.
Nhưng chuyện đã thành như vậy, Thôi Yên lại càng hiểu được mặt tốt của Đinh Tiểu Dã. Anh trước đây cũng vậy, đằng sau miệng lưỡi và móng vuốt sắc nhọn là một tâm hồn dịu dàng hơn bất kỳ ai. Trước mặt mẹ mình, anh là một người con trai ngoan ngoãn, đối với bố… anh làm tất cả mọi điều anh có thể làm. Còn với mẹ con Thôi Yên bị tất thảy mọi người khinh thường, anh luôn có lòng thương cảm. Thế nhưng ai sẽ thương xót anh đây? Anh không bao giờ muốn làm tổn thương đến bất kỳ ai, thế mà bị đất trời vô tình vùi dập để rơi vào tình cảnh như bây giờ. Trước đây, Thôi Yên không bao giờ nghĩ rằng giữa Đinh Tiểu Dã và Phong Lan lại có thể xảy ra một khả năng, nhưng có điều gì là không thể? Trong lòng Thôi Yên, Đinh Tiểu Dã xứng đáng với Phong Lan.
“Không tính đến chuyện em nhờ anh thì anh thích chị Phong Lan, chị ấy cũng thích anh, đó là điều hiếm có. Anh mà em biết đâu phải là người để tâm đến những điều đó.”
“Đó là trước đây!”
“Theo như em thấy thì anh đã không làm gì sai cả. Rơi vào tình thế như ngày hôm nay thật không công bằng với anh chút nào?” Trong cơn rầu rĩ, Thôi Yên bỗng túm chặt tay Đinh Tiểu Dã, cầu khẩn: “Anh đi gặp Tăng Phi với em đi, nói rõ ràng mọi chuyện với cậu, không chừng cậu sẽ nghĩ ra cách.”
Đinh Tiểu Dã lạnh lùng rút tay mình ra, trong lòng Thôi Yên, Tăng Phi là cả bầu trời của cô, là đấng toàn năng của cô, nhưng với anh thì Tăng Phi chỉ là một gã khốn.
“Hắn ta giúp gì được cho anh? Hắn hại anh còn chưa đủ sao?”
“Cậu ấy chỉ làm vì trách nhiệm công việc thôi!” Thôi Yên không phải không hiểu được nỗi hận của Đinh Tiểu Dã, nhưng Tăng Phi cũng có lập trường của anh, cô bị kẹt ở giữa, đó là nút thắt khó tháo gỡ.
“Ừ, hắn công bằng. Là bố anh tự chuốc lấy họa!” Giọng Đinh Tiểu Dã như thể tảng băng, vừa lạnh vừa sắc. “Cho nên anh chưa bao giờ muốn quấy rầy hắn, nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản anh khinh thường thủ đoạn của hắn lúc đó. Anh sẽ không nhờ vả gì hắn đâu, mà hắn cũng không giúp gì được anh cả.”
Thôi Yên biết mười mươi kết quả sẽ như thế này, không vẫn không tránh khỏi buồn rầu. Rồi Đinh Tiểu Dã sẽ phải làm sao đây?
Đinh Tiểu Dã dường như đã nói hết lời hết lẽ, lúc sắp đi anh ngập ngừng rồi nói thêm một câu: “Nếu như Phong Lan cuối cùng vẫn chọn Tăng Phi thì mong rằng… em đừng hận cô ấy. Họ mới là một đôi thích hợp, cả em và anh đều hiểu rõ điều đó.”
Thôi Yên không biết nên nói thế nào, anh quả nhiên đã yêu Phong Lan rồi, đến lúc này trong lòng vẫn băn khoăn nhung nhớ đến chị ấy.
Cô mở miệng định nói, rồi bỗng nhiên mím môi lại. Đinh Tiểu Dã tinh ý nhận ra sự biến đổi thoáng qua trên nét mặt cô, quay đầu nhìn, sau lưng anh ở phía đầu ngõ cách chừng mấy chục mét, có một chiếc ô tô màu xám không biết dừng từ lúc nào, bấy giờ mới mở cửa xe, Tăng Phi từ trong xe bước xuống.
Tăng Phi đi từng bước về phía hai người, không nhanh không chậm. Tim Thôi Yên như thể nhảy ra khỏi lồng ngực, tại sao anh lại xuất hiện ở đây vào lúc này?
Cuối cùng người hỏi câu này lại là Tăng Phi. Anh đến cách họ vài bước thì hỏi Thôi Yên: “Tại sao lại ra đây?”
Giọng nói của Tăng Phi ôn hòa, giống như anh vẫn diễn vai “tốt bụng” của bậc cha chú lâu nay, cũng không có vẻ gì là cố ý nắn gân Đinh Tiểu Dã cả.dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó mà đầu óc Thôi Yên chạy vòng vòng mấy lần.
Cô nói: “Tại sao cháu không được ra đây? Không phải là cậu bảo cháu đi tìm một bạn trai trẻ trung phù hợp à? Mới chưa đến một ngày mà đã lời nói gió bay sao?”
Chỉ có chuyện này mới có thể giải thích được việc cô và Đinh Tiểu Dã “bèo nước tương phùng, tình cờ mà gặp” ở một ngõ nhỏ vắng lặn