Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341108
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1108 lượt.
ờng mờ ảo, cách một đoạn rất xa mới có một bóng đèn, hắt xuống mặt đường ướt nhẹp.
Thiên Lãng vào số 5, rồ ga, xe chạy như bay.
Mặc dù sắc mặt Vi Lam tái nhợt, chân tay mềm nhũn, nhưng không ngăn cản anh.
Cô cũng không muốn về nhà, lúc này đây đúng lúc có thể nghĩ về mọi chuyện trên đường.
“Hạ Vi Lam, trong lòng em, rốt cuộc anh là cái thá gì?”
Bàn tay Thiên Lãng nắm chặt vô lăng, mắt nhìn chằm chằm vào màn đêm tối tăm phía trước.
Cô hơi sững lại, nhìn vào mặt anh theo một góc nghiêng, trong xe ánh đèn hơi tối, hiện rõ các nét đẹp trên gương mặt.
Cặp lông mày đen dày, sống mũi cao, chiếc cằm rắn rỏi, giống như khi cô nhìn thấy anh lần đầu tiên vào năm 12 tuổi, tựa như một chàng hoàng tử kiêu ngạo lạnh lùng, khiến người ta tưởng rằng mãi mãi không thể lại gần.
“Em thừa nhận, anh là chàng hoàng tử trong mắt của rất nhiều cô gái, nhưng đối với em lại không phải!” Cô nói, “em ghét vẻ lạnh lùng, cao ngạo trong con người anh, dường như ngay từ nhỏ anh đã cao hơn người ta một cái đầu. Anh và Phương Mộ Tình rất giống nhau. Còn người mà em cần là những chàng trai có dáng vẻ khoẻ mạnh, ấm áp, nụ cười rạng rỡ như tia nắng mặt trời, giống như Sở Hàm, Hứa Thiếu Hàm…”
“Đủ rồi!” Đột nhiên anh thô bạo ngắt lời cô, “Thế tại sao em còn ở bên anh?”
Tại sao? Anh hỏi em tại sao?
Tần Thiên Lãng, đã đến lúc phải lật ngửa ván bài rồi!
Vi Lam hất hàm, mím môi, ánh mắt lộ rõ vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn:
“3 năm trước, kể từ khi Sở Hàm bỏ em đi, em không còn tin vào tình yêu nữa. Hoặc là sớm hơn, năm em 6 tuổi, ba đã nhẫn tâm bỏ em mà đi, lấy mẹ anh, em đã biết rằng, cuộc đời anh, tình cảm anh, cũng chỉ là như vậy, cũng chỉ là trò chơi. Tần Thiên Lãng, anh chỉ là một trò chơi của em. Vì anh là con trai của Tần Tang Ảnh, chính vì thế, em muốn chơi trò này với anh lâu hơn…”
Lồng ngực tức nghẹn. Bàn tay nắm vô lăng của Thiên Lãng lạnh ngắt, ánh mắt anh cũng giá băng.
“Nói như thế có nghĩa là, em ở bên anh chỉ vì anh là con trai của Tần Tang Ảnh ư?”
Vi Lam hít một hơi thật sâu, cuối cùng đã nói ra:
“Tần Thiên Lãng, anh yêu em, lẽ nào không phải vì em là con gái của Hạ Vân Sinh ư?”
Thiên Lãng quay đầu nhìn cô, trong mắt hằn lên những tia máu, anh gằn giọng nói: “Em nói đi, câu này của em có nghĩa là gì?”
“Em đã nói rõ lắm rồi”, cô cố gắng kìm chế không để mình bột phát, “Anh không mang họ Hạ, tài sản của ba em, anh không được chia một xu. Chính vì thế anh muốn thông qua việc lấy em, để chiếm đoạt tài sản của nhà họ Hạ! Anh luôn miệng nói yêu em, thực ra là anh yêu tiền! Nếu không phải như vậy, tại sao anh lại từ Oxtraylia trở về? Năm xưa anh hận em vô cùng, tại sao lần này về lại quay ngoắt 180 độ, chủ động tiếp cận em? Anh coi em là con ngốc hả? Tất cả những điều này không là âm mưu thì là cái gì?”
Ánh mắt Thiên Lãng lộ rõ vẻ phẫn nộ, nếu ánh mắt có thể giết người thì anh đã bị cô giết 100 lần từ lâu rồi!
“Âm mưu?” Anh nghiến răng ken két, “Hạ Vi Lam, em giỏi lắm, trong đầu em chỉ có âm mưu, chỉ có tính toán, chỉ có thù hận, chỉ có trả thù. Bao nhiêu lâu nay, bao nhiêu lâu nay, em chỉ nghĩ đến âm mưu…”
“Tần Thiên Lãng, anh đừng giả vờ nữa”. Cô cười nhếch mép, “hôm đó anh và mẹ anh nói chuyện với nhau, rất không may là bị em đứng ngoài cửa nghe hết, nếu không em sẽ vẫn bị mẹ con anh lừa dối. Không phải anh nói anh nhịn rất khổ sở đó sao? Về sau anh không phải nhịn nữa!”
Thiên Lãng giận quá chuyển sang cười: “Hóa ra, trong mắt em, anh chỉ là người dựa vào việc bán đứng tình cảm của mình để kiếm cái lợi!”
“Anh đúng là loại đàn ông như thế!” Vi Lam tiếp tục cười khẩy, “Trước đó vì muốn có được mảnh đất đẹp đó, không phải anh cũng đóng kịch, anh anh em em với con gái của giám đốc Sở kiến trúc đó sao? Đây là điều anh đích thân nói với em”.
“Hạ Vi Lam, em ích kỷ như thế, lạnh lùng như thế, anh thật hối hận tại sao lại yêu em!”
“Đừng nói chuyện yêu đương với tôi!” Cô cười với vẻ khinh miệt, “anh không xứng đáng!”
Anh nghe tất cả những điều này, cuối cùng tim như đống tro tàn chết chóc. Nỗi đau khổ và giằng xé từ bao năm nay, hiện giờ có thể giải thoát rồi.
“Đúng vậy, anh không phải nhịn nữa. Thời gian gần đây, anh thực sự mệt mỏi!”
Thiên Lãng quay đầu đi, anh không còn muốn nhìn thấy khuôn mặt đó nữa.
Nhưng lồng ngực lại đau đớn như bị thiêu đốt, cảm giác này lan tỏa dần dần, đau đến nỗi mắt anh nhòe đi, đầu óc không còn tỉnh táo nữa.
Trong màn mưa, một chiếc xe chở hàng cỡ lớn từ phía ngược chiều lao tới, ánh đèn chói lóa, vô cùng nhức mắt.
Tất cả đều nên kết thúc rồi, Thiên Lãng thầm nghĩ.
Tiếng phanh xe chói tai xé toạc màn đêm. Sau một tiếng va chạm mạnh, anh không còn biết gì nữa.
24
Tất cả đều diễn ra trong tích tắc.
Không có đau đớn, không có tiếng hét, chỉ có tiếng cơ thể rắn chắc đập mạnh vào vật cứng.
Vi Lam ngất đi vì chấn động mạnh, nhưng lại tỉnh lại vì cảm thấy đau.
Trong đêm tối, ánh đèn đường lờ mờ hắt xuống.
Cô cố gắng mở mắt ra, nhìn thấy người ôm mình, là một cảnh sát giao thông trạc tuổi trung niên, trên chiếc áo cản