Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341105
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1105 lượt.
ô hít một hơi thật sâu, giọng dịu dàng trở lại: “Được rồi, chuyện đã qua rồi. Chúng ta vào trong thôi!”
Sở Hàm kinh ngạc trước sự thay đổi đột ngột trong thái độ của cô, nhưng cũng không nói gì thêm, cùng cô đi vào thang máy.
Anh bấm số tầng 18.
Đã muộn rồi, trong khách sạn cũng không còn nhiều người nữa.
Thang máy chạy lên trên. Trong không gian chật hẹp, chỉ có hai người, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của nhau.
Khi thang máy lên đến tầng 16, đột nhiên Vi Lam như con rắn quấn chặt vào Sở Hàm: “Sở Hàm, em yêu anh bao năm như vậy! Từ lần gặp anh đầu tiên em đã bắt đầu yêu. Hết tối hôm nay, anh sẽ thuộc về Phương Mộ Tình rồi! Anh có thể ôm em lần cuối được không?”
Sở Hàm sững sờ, đây là kết cục anh không thể ngờ tới. Bao năm qua, anh tưởng rằng cô đã hết yêu anh từ lâu rồi, chỉ còn hận, không ngờ cô lại yêu khắc cốt ghi tâm đến vậy!
Bất kỳ người đàn ông nào, đứng trước tình yêu không đòi hỏi phải báo đáp, chỉ cần một bên tình nguyện, lại không động lòng? Càng huống hồ, từ trước đến giờ Phương Mộ Tình rất ngang ngạnh trong chuyện tình cảm, khiến anh không tìm được lòng tự trọng của người đàn ông, còn Vi Lam lúc thì dịu dàng như nước, lúc lại nồng nhiệt tựa lửa, luôn khiến anh không thể kháng cự!
Cuối cùng anh đã ôm chặt cô, đôi môi họ xiết chặt lấy nhau, trong cơ thể dường như có cái gì đang bốc cháy. Sở Hàm biết, đây mới là người phụ nữ khiến anh bốc cháy.
“Em muốn nghe anh nói một câu, anh yêu em”. Vi Lam thở hổn hển. Đôi môi cô mềm mại biết bao, nụ hôn của cô lạnh biết bao. Sở Hàm ngất ngây, cô gái này, không giống với tất cả những cô gái mà anh quen, trên cơ thể cô có một yêu khí, sức quyến rũ không thể miêu tả bằng lời khiến anh không thể làm chủ được mình.
“Vi Lam, anh yêu em!” Anh thở gấp gáp nói.
Cửa thang máy, đã mở ra trong lúc này.
Vi Lam chưa kịp quay người ra, liền nghe thấy một tiếng hét: “Trời ơi…!”
Sau đó, vị khách nữ đang đợi trước thang máy đó liền lùi ra sau mấy bước.
Thang máy đối diện với sảnh lớn. Tiếng hét này đã khiến tất cả mọi người đang có mặt phải chú ý.
Lúc đầu, nhân vật nam trong bữa tiệc đính hôn và cô bạn gái cũ đồng thời mất tích, đã có người linh cảm có chuyện gì đó xảy ra. Không ngờ, cảnh tượng này lại bất ngờ biết bao… nóng bỏng biết bao.
Sở Hàm chợt bừng tỉnh sau cơn ngất ngây, đẩy Vi Lam ra theo phản xạ. Ngẩng đầu lên, chạm ngay vào ánh mắt của Phương Mộ Tình, đôi mắt đó gần như đang phun ra lửa.
Tuổi còn nhỏ như thế, mà lại mưu cao kế sâu! Trong không khí nóng bỏng, anh ôm chặt cánh tay, run rẩy không ngừng.
Tâm địa của một cô gái 15 tuổi, khiến anh cảm thấy lạnh thấu xương giữa mùa hè nóng nực đó. Và điều càng khiến anh sợ hơn là, Hạ Vi Lam, cô thực sự không phải là con người, đối với đàn ông, cô là một mụ phù thuỷ, một con yêu tinh.
Nhưng, cuối cùng anh vẫn trúng phải bùa ngải của cô!
Trúng bùa ngải của cô, đâu phải chỉ có một mình Tần Thiên Lãng? Còn anh chàng Sở Hàm thì sao?
Không ai hiểu rõ hơn anh, Vi Lam cướp Sở Hàm từ tay Phương Mộ Tình, chẳng qua là để thị uy với cô gái xinh đẹp, kiêu căng này, muốn nói với cô rằng, thành lũy tình yêu của cô ta với Sở Hàm thật mỏng manh biết bao!
Còn bản thân anh, tối hôm nay cũng chỉ là một đạo cụ để cô khoe khoang với người khác mà thôi.
Đúng như câu nói đó: “Đối với người khác không gọi là lạnh lùng, đối với mình lạnh lùng, mới gọi là sự lạnh lùng thực sự”.
Cô gái lạnh lùng đó, không bao giờ có trái tim trong sáng để đối xử với tình yêu.
Ánh mắt của Thiên Lãng, giống như một lưỡi dao sắc, tùng xẻo da thịt Vi Lam.
Ánh mắt anh, có sự tan vỡ lạ lẫm của cô, cô lại làm Thiên Lãng tổn thương một lần nữa!
Bất kỳ người đàn ông nào khi phải đối mặt với cảnh tượng này đều cũng sẽ cảm thấy phẫn nộ và mất mặt. Tối hôm nay có phải mình đã chơi quá đà rồi hay không?
Trên thế gian không mua được thuốc hối hận. Hơn nữa, cuốn từ điển trong cuộc đời cô không bao giờ có hai chữ “hối hận”.
Trong suy nghĩ rối bời đó, một ý chí lạnh lùng dần dần dâng trào, khiến cô bình tĩnh và thoải mái trở lại.
“Anh không cần phải đưa em về, em sẽ tự về!”
Cô bước vào thang máy, nhanh chóng bấm nút đóng. Nhanh như chớp, Thiên Lãng ngăn hai cảnh cửa đang chuẩn bị khép lại, nói: “Hạ Vi Lam, đừng hà hiếp người khác quá đáng như thế!”
Vi Lam không đề phòng, lùi ra sau mấy bước, va vào thành thang máy. Cô đứng dậy, tần ngần nói: “Em tưởng anh giận, không muốn đưa em về nữa”.
“Đây chính là điều em hy vọng đúng không?” Anh lạnh lùng nhìn cô, “hy vọng từ nay trở đi anh không nói gì với em nữa, biến mất khỏi của sống của em!”
Có lương tâm chứng giám, em chưa bao giờ nghĩ như vậy.
Vi Lam mấp máy môi, nhưng không nói ra điều đó.
“Anh sẽ giúp em được toại nguyện”.
Thiên Lãng nói, ánh mắt ưu tư, khoé mép giật giật, đó là vẻ mặt mà cô chưa nhìn thấy bao giờ.
Anh không về thẳng nhà mà lái xe lên đường cao tốc.
Mưa bay lất phất, buồn buồn, cảnh vật gần xa rất thê lương.
Đèn đư