Đấu Tranh Đến Cùng Cho Tình Yêu
Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1218 lượt.
hôm sau, Vi Lam tỉnh dậy, trên bàn ăn ngoài sữa, bánh mì, còn có thêm một thứ khác, là mẩu giấy để dưới đáy cốc, trên đó là nét chữ quen thuộc của Thiên Lãng: “Vi Lam, em còn đợi gì nữa?”
Đúng vậy, Hạ Vi Lam, ngươi còn đợi gì nữa? Tim cô đập thình thịch. Thiên Lãng đã hỏi cô câu hỏi cô sợ trả lời nhất.
Đây không phải là lần đầu tiên anh cầu hôn cô, nhưng tối hôm qua trong ánh mắt anh, ngoài sự thất vọng, còn có chút gì mệt mỏi. Cô biết, nếu một người phụ nữ khiến đàn ông mệt mỏi, thì ngày chia tay sẽ không còn xa nữa.
Chỉ có điều, cô vẫn không thể đồng ý. Bởi vẫn còn có điều ước chưa được thực hiện, vẫn còn những tâm sự chưa đặt xuống được.
Vi Lam bưng cốc sữa đó lên, uống liền một hơi.
Thiên Lãng, muộn nhất là đến chủ nhật này, anh sẽ biết được câu trả lời!
Vì bữa tiệc ngày chủ nhật mà Vi Lan đã mua một bộ trang phục dạ hội, và còn chọn mua một đôi giày hợp với bộ trang phục ở một tiệm có tiếng. Gót hơi cao, nhưng có thể giúp cô thanh thoát tự tin.
Có quần áo và giày rồi, vẫn cảm thấy không được rạng rỡ cho lắm. Nhìn mình trong gương hồi lâu, phát hiện thấy bộ tóc có vấn đề. Tóc cô dài và thẳng, trông hơi thiếu sức sống.
Cô lại đi làm tóc, vừa nhuộm vừa làm xoăn hết hơn nghìn tệ. Nhìn mình trong gương, mái tóc màu hạt dẻ xoăn sóng lọn to phủ xuống rất tự nhiên, khiến mặt cô xinh xắn, trắng trẻo hơn.
Chẳng mấy chốc đã đến chủ nhật.
Vi Lam ngồi trước gương, make up từng loại lên mặt cho đều. Trước hết là kem dưỡng, sau đó là kem lót, rồi phấn nền, phấn mắt, son… Khi cô cầm bút kẻ viền môi lên kẻ viền môi, Thiên Lãng bước vào phòng ngủ, một tay chống xuống thành gương, vô tình hỏi: “Có nhầm không vậy? Bạn em đính hôn hay em đính hôn vậy?”
Mặc dù anh hỏi rất vô tình, nhưng lại khiến cô sững người một lát. Bàn tay nắm chiếc bút kẻ viền môi khựng lại một lúc trong không khí, hồi lâu không động đậy.
Cánh tay Thiên Lãng buông thõng xuống, giống như chuẩn bị quay người đi ra, nhưng lại nói thêm một câu: “Đợi lát nữa anh sẽ đưa em đi, em đẹp quá, anh phải trông coi em cho cẩn thận mới được!”
Vi Lam không để ý đến câu cuối cùng của anh, nhưng có Thiên Lãng làm bạn trai, bữa tiệc tối hôm nay chắc chắn sẽ càng thú vị.
Ngồi trong xe, cô nhìn Thiên Lãng bằng ánh mắt thưởng thức, anh mặc comle đen, thắt nơ, sang trọng nhưng không mất đi vẻ lãng tử. Đông Joăng chính là Đông Joăng, cho dù anh ăn mặc như thế nào, đều cảm thấy khôi ngô tuấn tú, lịch lãm hơn người.
Phương Mộ Tình à Phương Mộ Tình, chắc chắn cậu không thể ngờ được rằng, bạn trai của tôi bây giờ còn tuyệt vời hơn Sở Hàm! Nghĩ đến đây, bất giác Vi Lam nhếch mép lên cười.
Khánh sạn Hoa Kiều. Trong sảnh lớn rực rỡ, sang trọng, khách khứa với những bộ trang phục lịch lãm, cười nói hàn huyên, giống như ở trong thế giới mộng ảo.
Lúc đầu Vi Lam tưởng chỉ có bốn năm chiếc bàn, ai ngờ, cả sảnh lớn đều là khách, sự sang trọng, xa hoa của bữa tiệc đã vượt quá sự tưởng tượng của Vi Lam. Chỉ là tiệc đính hôn, cần gì phải phô trương như vậy?
“Vi Lam, cậu đến rồi à!”
Có người gọi cô. Cô quay đầu, nhìn thấy Phương Mộ Tình đang khoác tay Sở Hàm đi về phía mình.
Cô mặc chiếc váy màu tím nhạt, để lộ đường cong rõ nét trên cơ thể, yêu kiều thướt tha. Cô trang điểm rất nhạt, son môi màu hồng nhạt lấp lánh, nhưng lại càng làm nổi bật các nét xinh xắn trên khuôn mặt.
Phương Mộ Tình cũng nhìn cô từ đầu đến chân, nói: “Vi Lam, hôm nay cậu xinh thật đấy!”
“Làm sao xinh bằng cậu được? Rạng rỡ, diễm lệ, ai sánh bằng?” Vi Lam bình thản nói, nhưng là là câu nói thật lòng. Cô chưa bao giờ quý Phương Mộ Tình, nhưng luôn ngưỡng mộ vẻ đẹp hơn người của cô.
“Lần này về, cậu và Sở Hàm vẫn chưa gặp nhau đúng không?” Phương Mộ Tình cười duyên dáng, đẩy Sở Hàm đang đứng bên cạnh lên phía trước.
Sở Hàm, sau ba năm xa cách, giờ lại xuất hiện trước mắt cô! Khuôn mặt đó, vẫn tuấn tú, khiến tim cô đột nhiên thắt lại.
Vi Lam thẫn thờ nhìn anh, không nói một lời, ngân ngấn nước mắt.
Sở Hàm nhìn cô, nhưng ngần ngừ không dám tin. Cô gái với nhan sắc rạng rỡ, chói lóa này là Hạ Vi Lam ư?
“Không nhận ra đúng không?” Phương Mộ Tình mỉm cười nũng nịu, quay sang Thiên Lãng, đột nhiên mắt sáng lên.
Chàng trai này chừng 30 tuổi, mặc comle đen, dáng người cao ráo nhưng không gầy, khuôn mặt điển trai, ánh mắt điềm đạm sắc bén, đường nét của đôi môi rất rõ ràng, trông rất kiêu ngạo lạng lùng. Các nét trên cơ thể anh đều rất rắn chắc, chỉ có mái tóc đen dày đó, mềm mại và hơi xoăn, dưới ánh đèn lấp lánh như kim loại.
Một anh chàng xuất sắc biết bao! Đứng ở đó, phong độ đường hoàng, khí chất hơn người, ngay cả Sở Hàm cũng thua vài phần.
Phương Mộ Tình nghĩ, trong lòng có một chút gì đó chua chát.
“Không giới thiệu cho chúng tôi biết chàng Đông Joăng này ư?” Cô chớp chớp mắt nhìn Vi Lam, cười ngọt ngào.
Dường như Vi Lam mới sực nhớ đến bên cạnh còn có Thiên Lãng, cô khoác tay anh, mím môi, cười duyên dáng: “Đây là bạn trai của tớ…”
“Tần Thiên Lãng”. Thiên Lãng tiếp lời rất nhanh, “Chúc mừng em, Phương Mộ Tình!”
“Anh là c