Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341393
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1393 lượt.
i, đừng tùy hứng.” Thang Viên miễn cưỡng nở ra một nụ cười, đối diện với ánh mắt của anh, sự kiên định trong mắt anh khiến cô gần như là hoàn toàn tin tưởng. Làm sao có thể như vậy, cô lắc lắc đầu đem chặt đứt toàn bộ những suy nghĩ kỳ lạ trong người.
“Cậu thế nhưng lại không tin tớ!” Viên Tiêu vươn tay nắm lấy cằm Thang Viên, trong ánh mắt kinh ngạc của Thang Viên đem tay cô đặt lên ngực mình: “Cậu sờ thử xem! Trái tim tớ đập thật là nhanh! Vì sao cậu lại không chịu tin?” Trong ánh mắt anh lóe ra sự ngoan độc, đồng thời sâu trong đáy mắt lại mang theo tia thất bại. Có lẽ, lần này đúng là tự nhận lấy kết cục thảm hại rồi!
“Không, Viên Tiêu...” Thang Viên lùi về phía sau một bước, muốn thoát khỏi người anh.
“Cậu ngậm miệng!” Anh lần đầu tiên lộ ra khuôn mặt thật sự của mình trước mặt cô. Có lẽ là tức giận, có lẽ là bị thái độ như đà điểu của cô làm cho không kiên nhẫn. Viên Tiêu tỉ mỉ vuốt ve đôi má lạnh lẽo vì bị gió thổi của cô, kế tiếp lại đặt lên trên đôi môi một nụ hôn mềm nhẹ, vẫn là nụ cười lộ ra hai lúm đồng tiền nho nhỏ kia, chỉ là nụ cười kia lại khiến cho người ta run sợ không thôi: “Thang Viên nhi, em là của anh!” Con ngươi đen nhánh của anh khóa chặt cô, ánh mắt kiên quyết không để cho cô trốn tránh. Thang Viên chưa bao giờ nhìn thấy một Viên Tiêu như vậy, trong khoảng thời gian ngắn vẫn chưa thể tiếp nhận sự chuyển biến đó của anh.
Viên Tiêu vừa lòng nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cô, nắm tay cô đi về phía cửa xe, nếu cô muốn về nhà thì về nhà đi, dù sao bọn họ vẫn còn rất nhiều thời gian! Hơn nữa bây giờ là nửa đêm anh cũng không đành lòng để cô tiếp tục chịu lạnh. Không nghĩ tới mới đi được vài bước câu nói đầu tiên của Thang Viên đã khiến cho tâm tình vừa mới chuyển tốt của anh hoàn toàn yên lặng!
“Viên Tiêu, cậu thật sự vẫn không lớn lên!” Thật ra khi nói những lời này Thang Viên hoàn toàn không hề suy nghĩ, cô chắc chắn không thể ngờ một Viên Tiêu từ trước tới nay đều rực rỡ như ánh mặt trời, đơn thuần tất cả đều là ngụy trang, cô chỉ cảm thấy dáng vẻ của anh vừa rồi cực kỳ giống một đứa trẻ đang bảo vệ món đồ chơi mình yêu thích, khí thế bạo phát trong một giây phút đó khiến cô kinh hãi.
Nhưng cô biết cái này là dấu hiệu giả tạo tạm thời, không ngờ lại chọc phải Viên Tiêu nóng nảy lại có phản ứng như vậy. Thang Viên thở dài, không nghĩ ngợi liền đem lời suy nghĩ trong lòng nói ra.
Những lời này của cô thật sự chọc giận Viên Tiêu. Không có người đàn ông nào hy vọng người phụ nữ mình thích cho rằng mình không thành thục, đương nhiên Viên Tiêu cũng vậy. Cho tới bây giờ ngụy trang chỉ là bất đắc dĩ, là vì muốn tiếp cận cô, để cho cô bớt cảnh giác, khi đó, anh nhịn, nhưng bây giờ, ở trước mặt Thang Viên anh hoàn toàn xé xuống mặt nạ mình mang bấy lâu, vậy mà cô còn nghĩ mình vẫn là dáng vẻ cách đây rất lâu kia? Không thể chịu thêm được nữa!
“Thang Viên nhi, em thật sự nghĩ anh như vậy?” Ánh mắt Viên Tiêu hơi nheo lại, ái muội vuốt ve ngón tay Thang Viên.
Cáo già! Trong nháy mắt Thang Viên chợt nghĩ tới hai từ này, cô nhìn con ngươi rạng rỡ sạch trơn của Viên Tiêu, ngay cả việc muốn tránh thoát cũng không còn nhớ. Trong lòng có chút khẩn trương, Thang Viên nuốt nước miếng, giả bộ nâng cổ cường ngạnh: “Vốn thế!”
“A___” Viên Tiêu cười nhẹ, đáy mắt tràn ngập tàn bạo cùng điên cuồng, khiến Thang Viên lùi về phía sau từng bước, anh cũng không để ý, cứ bước lên từng bước, hung hăng nắm chặt cánh tay cô kiềm chặt cô trong lòng mình: “Như vậy sao! Cái này gọi là cái gì? Trẻ nhỏ phát tình?” Anh nhẹ nhàng phà khí nóng lên tai cô, đầu lưỡi ẩm nóng đảo quanh vành tai đỏ rực: “Ừ? Nói đi! Thang Viên nhi.” Khác biệt ở chỗ trước kia thành thực, đầu lưỡi của anh cuốn lấy, giọng nói dịu dàng triền miên, giống như lời thì thầm thân mật của đôi tình nhân nhỏ.
Hành động đó khiến Thang Viên cả người cương cứng ngay tại chỗ, mặt nóng như bàn ủi trong lò, cô ngẩng đầu không dám tin nhìn anh: “Cậu___Cậu
Rối rắm
"Anh nói anh thích em." Viên Tiêu nắm chặt lấy cổ tay Thang Viên, ánh mắt kiên quyết khiến Thang Viên không khỏi kinh hãi. Từ khi nào thì thiếu niên đơn thuần như tờ giấy trắng kia đã trở nên rực rỡ sắc màu như vậy? Anh bây giờ, giống như một bức tranh xinh đẹp, bất luận ai nhìn thấy cũng cảm thấy vui tai vui mắt, vậy mà trước đây cô lại bỏ lỡ.
Thiếu niên xa lạ như thế, căn bản không phải bộ dáng trong trí nhớ của cô, tại sao lại thay đổi? Tại sao bất luận thứ gì cũng không thể duy trì dáng vẻ từ đầu đến cuối?
Cô cố sức hất bàn tay như xiềng xích của Viên Tiêu ra, lòng bàn tay như thể bị đun trong nước sôi, nóng đến kinh người, nhiệt độ trong nháy mắt lan tràn khắp cả chân tay, đốt nóng toàn bộ thân thể cô.
"Bánh trôi nhỏ…"
"Đưa tớ về nhà!" Cô nhắm mắt lại, che giấu cảm xúc trong mắt, im lặng trước sau như một, an tĩnh đến mức khiến Viên Tiêu dần dần hoảng hốt. Sau khi phản ứng kịp mới biết mình làm ra chuyện kinh thế hãi tục đến cỡ nào, một nụ hôn thôi cũng đã đủ rồi, huống chi…
Đêm giao thừa, lần đầu tiên Than