XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1383 lượt.

là bất hạnh, có lẽ còn có bi thương, nhưng thời khắc này, tất cả những phiền muộn đều bị ném ra xa, chỉ còn lại cuộc sống tốt đẹp. Bọn họ ngẩng đầu, cố gắng duỗi thắng cổ, thưởng thức này khiến cho người ta rung động, chiếu vào mắt họ là pháo hoa so với bầu trời còn đẹp hơn.
Nhưng trong tất cả moih người ở đây, chỉ có một mình Viên Tiêu là không ngẩng đầu, anh chỉ tham lam mà ngắm nhìn cô gái bên cạnh đang rất ngạc nhiên, trong con mắt chật ních bóng dáng của cô, một phân nào cũng không có phần cho những màn pháo kia. Anh nhìn từng những thay đổi nhỏ trên mặt cô, cảm nhận được tâm tình tình cô đã tốt lên. Khối kia quanh năm nặng nề tâm cũng biến đổi thành nhẹ.
“Thang Viên nhi?” Anh gọi cô, âm thanh thật thấp, mang theo vài phần cẩn thận, hình như là sợ kinh động đến tâm tình tốt của cô. Đáng tiếc âm thanh này không kịp truyền đến tai cô đã bị âm thanh pháo hoa kia lấn áp. Anh mấp máy môi, tiến lên một bước, dán vào lỗ tai cô: “Thang Viên nhi!”
Lần này Thang Viên rốt cuộc nghe thấy, cô quay đầu lại hướng anh mà kêu: “Cái gì?” Gương mặt thanh tú bên trên còn lưu lại mấy phần rung động cùng mừng rỡ, ở dưới ánh lửa có vẻ ấm áp và vẻ mê hoặc lòng người.
Lông mi thon dài từ từ ép xuống, Viên Tiêu nữ khép con mắt, một tay đi vòng qua giữ chặt cái đầu của cô, đột nhiên ấn cô hướng mình, hơi lạnh của môi che ở trên môi cô.



Thổ lộ


Anh chưa từng hôn qua người nào khác, kể cả người thân cũng chưa từng. Trên môi truyền đến cảm giác ấm áp khiến anh gần như phát điên. Máu trong cơ thể như đang chảy ngược, đập thình thịch trong mạch máu, giống như chỉ một giây sau đó liền nứt toác ra. Nhịp tim đã sớm đập rối loạn, gấp gáp như có người đang dùng roi quất vào. Viên Tiêu dùng một tay giữ chặt sau đầu Thang Viên, một tay kia gắt gao giữ chặt eo cô, anh không dám mạo hiểm, cho dù anh đã mạo hiểm rồi, nhưng anh thật sự không nhịn được, tình cảm bảy năm ở trong một đêm thoát ra, mãnh liệt đến mức anh không thể thu lại được nữa, ngoại trừ trước mặt người này, anh không còn nhìn thấy gì khác, chỉ có cô...chỉ có cô!
Anh đang hôn cô? Thế mà anh lại hôn cô! Thang Viên mở to hai mắt nhìn, cơ thể nhất thời cương cứng ngay tại chỗ, đại não rối loạn, ngay cả việc đẩy anh ra cũng quên. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng một thiếu niên rực rỡ như ánh mặt trời lại làm ra việc này với cô. Bọn họ không phải vẫn là bạn tốt của nhau sao? Trong lòng Thang Viên hoảng hốt không biết nên làm gì cho tốt. Mãi cho đến khi từ môi truyền đến cảm giác đau âm ỉ, đầu lưỡi ẩm ướt vụng về có ý định cạy mở môi cô, Thang Viên mới đột nhiên bừng tỉnh, bắt đầu kịch liệt phản kháng.
Nhưng toàn bộ cơ thể cô đều bị anh ôm chặt giam cầm vào trong ngực, cô đẩy anh nhiều lần, nhưng sao có thể? Đến lúc mệt hự hự cũng không thể làm cánh tay sắt của anh di chuyển một phân, ngược lại làm chính mình suýt chút nữa hít thở không thông. Chỉ có thể mặc anh giày vò mình thôi.
Điều duy nhất cô có thể làm là cắn chặt hàm răng không mở miệng, hy vọng ngăn cản sự điên cuồng của anh. Đáy lòng tồn tại một tia lý trí kêu cô phải kháng cự, vùng vẫy...Nhưng tấm màn ngăn kia dù thế nào cũng đã bị đánh phá.
“Viên...ưm...” vốn cho rằng dùng giọng nói của mình có thể khiến anh tỉnh táo lại, không ngờ lại cho anh thời cơ để lợi dụng, đầu lưỡi đang luẩn quẩn một chỗ thừa dịp cô hé miệng vội vàng tiến công thần tốc, tàn sát bừa bãi trong miệng cô.
“Vì sao phải làm như vậy?” Trái tim chợt trở nên mềm mại, thật ra vốn không phải nhẫn tâm như thế, chỉ là bối rối quá mức, căn bản không biết nên làm gì, cũng không biết nên đối mặt với anh như thế nào, chỉ có thể lấy cớ chạy trốn. Dù rằng trước mặt người ngoài cô nhìn có vẻ rất bình tĩnh.
Người này nha, là người cô quan tâm, chăm sóc bảy năm, ngay cả làm ra chuyện quá phận, cô cũng không nhẫn tâm trách móc nặng nề anh nửa điểm, chứ nói gì đến việc làm anh bị thương.
“Tớ thích cậu, Thang Viên nhi, tớ thích cậu!” Viên Tiêu nỉ non bên tai cô, giọng nói du dương lại kiên định. Thang Viên ngây người trong nháy mắt, phản ứng kịp cũng chỉ có thể cười khổ: “Viên Tiêu, cậu chỉ quả ỷ lại tớ, không phải thích.” Làm sao có thể thích được chứ, kia rõ ràng chỉ là quyến luyến. người này đơn thuần đến mức ngay cả tình cảm cũng không phân biệt được, cô sao có thể so đo cùng anh. Chỉ là một nụ hôn mà thôi, cũng có thể là nụ hôn duy nhất ở kiếp này, dành cho anh cũng không tệ, ngoại trừ anh, cô không nghĩ rằng còn có nụ hôn của ai khiến cô không cảm thấy ghê tởm.
“Cậu buông ra, tớ muốn đi về, cậu bình tĩnh lại đi, tớ không giận cậu, chuyện đêm nay chúng ta hãy quên đi!” Thang Viên thấp hơn Viên Tiêu một cái đầu chỉ có thể vỗ vỗ mu bàn tay anh, cô thật sự phải đi về cẩn thận suy nghĩ, anh không hiểu không có nghĩa là cô không hiểu, vì sao trái tim vẫn còn đập nhanh như vậy? Vì sao ở trong ngực anh mặt lại đỏ.
“Không phải như thế! Không phải!” Viên Tiêu bỗng nhiên nắm chặt vai cô, khiến cô đối mặt với mình: “Tớ chính là thích cậu, tớ vẫn có thể phân biệt được.”
“Viên Tiêu, nghe lờ