Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1396 lượt.
g Viên chân chính hành động theo độ tuổi của mình, dù sao nằm ở trên giường cũng không ngủ được, cô dứt khoát đứng lên đi đến phòng khách xem chương trình được chiếu vào mỗi cuối năm. Ba mẹ đều đã ngủ, Thang Viên điều chỉnh âm lượng TV đến mức nhỏ nhất, ngồi ở trên ghế sofa nhìn chằm chằm màn hình ngẩn người.
Âm thanh tiết mục vô cùng náo nhiệt nhưng lại không lọt vào lỗ tai cô một chút nào, một màn ở quảng trường mới vừa rồi kia không ngừng lặp lại trong đầu cô. Mỗi một lần mỗi một lần cô đều có thể nhìn thấy ánh mắt tỏa sáng trong đêm tối của Viên Tiêu, nghiêm túc mà lại kiên quyết như thế.
"Bánh trôi nhỏ, anh thích em!"
"Anh thích em…"
Thang Viên thất bại thở dài, đôi tay liều mạng vò vò mái tóc của mình, làm sao bây giờ? Trong đầu đều là Viên Tiêu! Đáng chết, tự nhiên nổi điên lên làm gì! Lại còn lây bệnh điên qua cho cô! Thang Viên vẻ mặt đau khổ chôn đầu dưới gối, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?
Cái người tựa như em trai này lại tỏ tình với cô! Làm sao cô có thể nói chuyện yêu đương với anh, không thể nào! Cô chỉ xem anh là em trai, nhưng… Cô không thể giải thích được sự vui sướng trong lòng khi nghe anh nói anh thích cô.
Nhưng với tính tình trầm tĩnh dịu dàng, cô lại cứng rắn đè xuống kích động dưới đáy lòng, cô không tỏ thái độ gì sau khi nghe anh tỏ tình, thật giống như không để ý đến bất kì thứ gì, nhưng trên thực tế, trong lòng của cô đã sợ đến mức thiếu chút nữa muốn bước đi cũng không bước đi được.
Từ bạn tốt đến người yêu, đây là ranh giới cô không muốn vượt qua, không phải là không thể, mà là không dám. Huống chi đối phương là một người không hiểu gì hết. Anh ấy thật sự có thể phân rõ cái gì là tình yêu cái gì là tình bạn sao?
Thừa nhận đi, Thang Viên, đây mới là vấn đề mà mày lo lắng nhất, sợ anh ấy không phải thật thích mày, sợ anh ấy chỉ là tính tình trẻ con…
Cùng lúc đó, Viên Tiêu cũng lăn qua lộn lại không ngủ được ở trên giường giống như vậy. Lẽ ra anh phải trở về nhà chính của nhà họ Viên vào đêm giao thừa, nhưng bởi vì lần này Viên Sanh đang ở nhà, cho nên Viên Tiêu và Viên Địch chưa có qua bên đó. Ở nhà họ Viên, ai cũng biết Viên Địch và Viên Sanh như nước với lửa, Viên Chiến căn bản không có khả năng để hai đứa con trai khiến cho ông ngột ngạt trong lúc sắp sang năm mới, huống chi, ông ta cũng không có tình cảm gì với Viên Địch, tính cách đứa con trai cả do vợ trước sinh này thật sự quá cứng rắn, luôn luôn đối chọi với ông, không giống như đứa con thứ hai, sẽ làm nũng với ông, thân mật với ông.
Cho nên, Viên Chiến chỉ dùng một cuộc điện thoại liền quyết định hướng đi của Viên Địch trong đêm giao thừa, thật ra thì ý định ban đầu của ông là muốn cho Viên Tiêu trở về, nhưng Viên Tiêu lại nói phải ở cùng với anh trai của mình, Viên Chiến nghĩ cũng phải, dù không tốt cũng là con trai ruột của ông, cho nên liền vung tay đồng ý. Cứ như vậy, Viên Tiêu mới có thể mang theo Thang Viên đi xem pháo hoa trong đêm giao thừa.
Trước đó, anh chưa từng nghĩ sẽ nói ra tiếng lòng của mình cho Thang Viên nghe, nụ hôn cùng lời thổ lộ trong nháy mắt kia thật sự là một hành động ngoài ý muốn. Mặc dù cuối cùng Thang Viên bày tỏ chắc chắn sẽ để ý đến anh, thái độ cũng không khác biệt gì so với bình thường, nhưng Viên Tiêu vẫn rất lo lắng. Anh ảo não ôm chăn ngồi ở trên giường đấm đầu mình, nhịn đã nhiều năm như vậy, làm sao lại thổ lộ không hoàn mĩ như thế. Ít nhất cũng phải cho anh chuẩn bị một chút chứ! Tại sao lại bị mê hoặc thế này!
Anh có thói quen vạch ra một kế hoạch thật tốt trước khi làm một việc gì đó, tất cả các biến cố đều được cân nhắc trong kế hoạch, mà bây giờ lại đột nhiên xảy ra một chuyện khiến cho anh không kịp ứng phó, thông minh như anh cũng không biết nên làm thế nào cho phải. Chỉ có thể nơm nớp lo sợ chờ đợi ngày mai đến, tìm một cái cớ đến nhà cô thử dò xét phản ứng của cô. Nhưng màn đêm dài đằng đẵng này mới là thứ dày vò chân chính.
Không biết cô ấy nghĩ thế nào, không biết cô ấy có thể tiếp nhận anh hay không… Trọng lượng của rất nhiều thứ không biết góp lại tựa như quả cân nặng nhất thế giới, dần dần có xu hướng ép vỡ Viên Tiêu mình đồng da sắt này.
Viên Tiêu không ngừng suy nghĩ, thật vất vả mới chịu đựng đến trời sáng. Điện thoại di động nắm trong tay cân nhắc thật lâu mới nhấn phím gọi.
Thời gian vài giây chờ đợi ngắn ngủi đối với Viên Tiêu lúc này mà nói dài như mấy năm. Vì sao lại không nhận điện thoại? Là ngủ thiếp đi hay không muốn nhận? Viên Tiêu thấp thỏm cầm điện thoại đi tới đi lui trong phòng ngủ, khớp xương đều đã phiếm trắng. Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng…
Không ai nghe máy, Viên Tiêu mím chặt môi, cặp mắt lóe lên sắc bén, mấy lời cô nói vào mấy giờ trước vọng về rõ ràng ở bên tai, nhưng mà bây giờ cô lại không nhận điện thoại của anh, kẻ lừa đảo! Cô là kẻ lừa đảo, tất cả đều là kẻ lừa đảo! Đôi mắt Viên Tiêu chợt đỏ, ném điện thoại liền muốn xông ra ngoài! Anh muốn đi hỏi cô một chút, không phải nói tốt ư, vì sao lại bỗng nhiên thay đổi? Vì sao lại không cần anh nữa?
Mà trong khoảnh khắc anh ném đi chiếc điện thoạ