Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341394
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1394 lượt.
i kia, anh chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc truyền ra từ điện thoại. Viên Tiêu vội vàng nhào lên giường, run rẩy cầm lấy điện thoại, thận trọng để vào bên tai: "Bánh trôi nhỏ?"
Thanh âm hàm chứa giọng mũi rõ ràng truyền đến từ bên kia điện thoại:
"Mới sáng sớm làm cái gì thế?"
Thì ra cô cũng vừa ngủ mà thôi, Viên Tiêu chỉ cảm thấy trái tim treo giữa không trung lập tức liền hạ xuống, anh vội vàng thở hổn hển mấy cái mới tìm về giọng nói của mình: "Bánh trôi nhỏ, chúc mừng năm mới!"
"Cút đi!" Thang Viên tức giận rống lên một tiếng trực tiếp cúp điện thoại.
Người này ở trong đầu cô suốt một buổi tối thì đã thôi, bây giờ còn muốn quấy rầy giấc ngủ mà cô thật vất vả mới có được à!
Viên Tiêu sững sờ nhìn màn ảnh điện thoại hiện lên kết thúc trò chuyện, suy nghĩ về tiếng rống kia của Thang Viên một chút, bỗng nhiên ghé vào trên chăn nở nụ cười, lúm đồng tiền nhỏ cực kỳ vui sướng mà ẩn hiện, anh gắt gao ôm lấy chăn, gò má nhẹ nhàng cọ xát lên đấy, giữa đôi môi phát ra vài tiếng nỉ non, dịu dàng mà triền miên: "Bánh trôi nhỏ, bánh trôi nhỏ…"
Nắm lấy
Lúc nhìn thấy Viên Tiêu ở phòng khách nhà mình, Thang Viên gần như cho rằng mình bị ảo giác, cô đưa tay xoa xoa đôi mắt mờ mịt, ra sức mở to hai mắt nhìn người đang ngồi trên ghế sofa kia, không sai, là Viên Tiêu! Tuyệt đối là Viên Tiêu! Nhưng ai có thể nói cho cô biết vì sao Viên Tiêu lại ở nhà cô vào buổi sáng mồng một đầu năm không? Hơn nữa anh ấy lại còn trò chuyện rất vui vẻ với ba mẹ cô!
Mẹ Thang nhìn Thang Viên vẫn còn mặc áo ngủ, bộ dáng mơ mơ màng màng, không nhịn được nháy mắt ra hiệu với cô, ý bảo cô mau đi thay quần áo. Nhưng bây giờ Thang Viên làm sao có thể nhìn thấy ánh mắt gì đó của mẹ Thang, trong mắt cô đều là hình ảnh của người không nên có mặt ở chỗ này. "Viên Tiêu!" Cô không để ý đến ba mẹ ngay trước mắt, cau mày rống lên một tiếng với anh.
"Bánh trôi nhỏ, em dậy rồi!" Kỳ thật từ lúc Thang Viên vừa mới bước ra khỏi phòng ngủ, Viên Tiêu đã nhìn thấy cô rồi, nhưng anh chưa từng thấy qua dáng vẻ ở nhà của cô gái nhỏ xinh này, khóe mắt không biết đã liếc trộm bao nhiêu lần, vì anh không biết nên nói gì với Thang Viên, cho nên mới cố ý giả bộ như không nhìn thấy cô. Nhưng chỉ cần cô mở miệng nói chuyện, bất luận là thái độ gì, anh đều có thể mở miệng ứng đối, anh đã luyện tập vô số lần ở nhà, thậm chí từng cái ngắt câu, từng cách diễn đạt, anh cũng không bỏ qua.
"Tại sao cậu lại ở đây?" Thang Viên kéo anh qua bên cạnh, cắn răng nghiến lợi hỏi. Cô không dám quá lớn tiếng, ba mẹ còn đang ở trước mặt, mẹ cô vốn đã hoài nghi quan hệ giữa cô và Viên Tiêu, cô không thể tạo cho anh cơ hội khiến bà hiểu lầm họ đang yêu nhau! Nhưng cô tuyệt đối không ngờ rằng, hành động của hai người vào giờ phút này có bao nhiêu thân mật, tay cô níu lấy ống tay áo của Viên Tiêu, ngẩng đầu lên nhìn anh, còn Viên Tiêu thì phối hợp cúi người xuống, nghiêng lỗ tai nghe cô nói chuyện. Đây rõ ràng là hành động chỉ có ở tình nhân! Ba mẹ Thang trao đổi ánh mắt với nhau, trong bụng cũng đã sáng tỏ.
Ba Thang đẩy mẹ Thang một cái, dùng ngón tay chỉ chỉ phòng bếp, ý nói: con rể đến rồi, còn không đi mua thức ăn? Mẹ Thang gật đầu, ngay sau đó kéo ba Thang từ ghế sofa lên, len lén hất cằm về phía hai người Thang Viên, ý bảo: ông cũng đi đi, đừng cản trở con gái và con rể! Ba Thang bừng tỉnh hiểu ra, lấy áo khoác, ho khan hai tiếng hấp dẫn sự chú ý của Thang Viên và Viên Tiêu: "Viên Viên, con ở nhà với Viên Tiêu, cha và mẹ con đi mua thức ăn." Nói xong cũng đi theo mẹ Thang ra khỏi nhà.
Phốc… Thang Viên miệng đầy nhân sủi cảo thiếu chút nữa phun hết ra ngoài. Cô nhìn Viên Tiêu, rồi cúi đầu nhìn đôi đũa trên tay mình, ném đi không xong, cầm tiếp cũng không được.
"Đùa với em thôi." Viên Tiêu híp mắt, nhẹ nhàng phun ra một câu, khiến Thang Viên tức đến gần chết. "Viên Tiêu!" Cô cầm đôi đũa trong tay thật chặt, cắn răng nghiến lợi, dáng vẻ gần như hận không thể lấy đũa trong tay đâm chết Viên Tiêu ngay lập tức!
Viên Tiêu đứng lên, đi vòng qua bàn, ngồi xuống bên cạnh cô, Thang Viên chợt có chút khẩn trương: "Cậu... Cậu muốn làm gì?"
"Bánh trôi nhỏ, chúng ta ở bên nhau đi!" Viên Tiêu nắm lấy tay trái cô, năm ngón tay đan chặt vào bàn tay cô: "Chúng ta ở bên nhau có được không?"
Thang Viên cúi đầu, trầm mặc, cô biết anh tốt với cô, nhưng đó chỉ là giữa bạn bè, về sau nếu anh lại có thêm một người bạn giống như cô, anh cũng sẽ đối tốt với người đó, nhưng tình yêu, là độc nhất vô nhị (có một không hai), chỉ có thể cho một người, anh không hiểu nhưng cô lại rõ ràng. Cho nên không thể để anh tiếp tục sai lầm như thế, đây là một vòng xoáy, cho dù đến gần một chút thôi, cũng sẽ bị cuốn vào mạnh mẽ, vạn kiếp bất phục (muôn đời muôn kiếp không trở lại được).
"Viên Tiêu, cậu hãy nghe tớ nói." Cô để đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt anh, thái độ vô cùng trịnh trọng: "Đây chỉ là ảo giác của cậu, kỳ thật căn bản cậu không thích tớ, bởi vì cậu ít tiếp xúc với nữ sinh, cho nên cậu mới có thể nghĩ như vậy, đợi