Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.
. . . . . ."
"Câm miệng!" Viên Tiêu trong mắt băng hàn, ánh mắt âm ngoan hung hăng chiếu thẳng vào người đang nói chuyện, làm cho người nọ rùng mình. Vội vàng ngậm miệng lại.
Thang Viên dù trì độn thế nào, vào giờ phút này cũng biết có cái gì đó không bình thường, cô từng bước đến bên người kia: "Các cậu đánh cuộc cái gì?"
Viên Tiêu lập tức đi tới níu tay Thang Viên, mắt to nhìn cô: "Thang Viên, thật sự không có gì, bọn họ đang đùa giỡn thôi."
"Rốt cuộc là cái gì?" Thang Viên hất tay Viên Tiêu, gặng hỏi.
"Không có, không có gì." Người nọ co rúm lại một chút phủ nhận, ánh mắt Viên Tiêu tàn nhẫn tựa như có thể giết người: "Chính là lúc mới vừa lên lớp mười, cậu giống như không dính khói bụi trần gian, Viên Tiêu liền cùng chúng tớ đánh cuộc, xem cậy ấy có thể theo đuổi cậu hay không." Người nọ dừng một chút lại thêm một câu trí mạng: "Nếu không tại thời điểm đó sao lại gần gũi cậu như vậy."
Hoài nghi.
"Bánh trôi nhỏ, em hãy nghe anh nói, không phải như vậy, anh…" Viên Tiêu vội vàng đi đến bên cạnh Thang Viên, vừa định giải thích liền bị một giọng nói cắt ngang.
"Ơ? Các cậu vẫn rất thân thiết nha, vậy bây giờ quan hệ giữa hai người là gì?"
"Chúng tớ là…" Viên Tiêu còn chưa nói xong hai chữ còn lại thì đã nghe thấy Thang Viên thấp giọng trả lời: "Chúng tớ vẫn là bạn bè."
Ầm, trong lòng có cái gì đó bỗng nhiên sụp đổ, bạn bè! Bọn họ lại là bạn bè! Viên Tiêu nắm chặt quả đấm, ánh mắt tàn nhẫn tới cực điểm nhìn thẳng vào người vừa mới nói kia, hung ác dường như muốn xé hắn ra thành hai nửa. Vậy mà người nọ giống như không hề phát giác, chẳng qua ánh mắt khi nhìn Thang Viên có thêm vài phần đùa giỡn: "Thang Viên, nói cho bọn mình nghe một chút, rốt cuộc Viên Tiêu đã theo đuổi được cậu chưa?"
"Chuyện bắt đầu từ khi nào?" Thang Viên nhìn Viên Tiêu, lại nhìn nhìn người nọ, đôi mắt luôn luôn tĩnh lặng như nước trào dâng một tầng gợn sóng: "Tại sao tớ lại không biết chuyện này?"
Viên Tiêu cũng không phải người bình thường, kỹ thuật cận chiến của anh rất tốt, ngay cả thầy dạy võ thuật cho anh cũng phải chịu thua, sức mạnh toàn thân anh, há có thể để một người phụ nữ như Thang Viên kéo về như vậy? Thang Viên chỉ cảm thấy cánh tay bị lôi kéo đến đau rát, dưới chân lảo đảo, cả người bị Viên Tiêu hất ngã xuống mặt đất, mạnh mạnh mẽ mẽ ngã ra ngoài.
"A! Thang Viên!"
"Thang Viên, cậu không sao chứ?"
Mấy bạn học nữ chú ý tới tình huống của cô, vội vàng chạy tới muốn đỡ cô lên, Thang Viên gian nan chống đỡ nâng nửa người trên, cũng không để ý bàn tay đang chảy máu, khó khăn bắt được ống quần Viên Tiêu: "Viên Tiêu, Viên Tiêu, cậu dừng lại đi, tớ trở về với cậu, tớ trở về với cậu."
Viên Tiêu cảm thấy ống quần bị người kéo lấy, vừa định duỗi chân đá người nọ ra, khóe mắt lại nhìn thấy một màu vàng kim thoáng hiện trên cổ người nọ, Viên Tiêu chợt quay đầu lại, vào giờ phút này người trong lòng anh đang cau chặt mày ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, lại vẫn cố chấp níu lấy anh không buông tay.
Tất cả tất cả đều quên hết đi, Viên Tiêu vội vàng ngồi chồm hổm xuống, ôm lấy Thang Viên vào lòng: "Bánh trôi nhỏ, em làm sao vậy? Sao tay lại chảy nhiều máu như thế? Vì sao em lại ngã xuống? Ai đẩy em à? Bánh trôi nhỏ… Có đau hay không? Có đau hay không?"
"Viên Tiêu, chúng ta trở về, chúng ta trở về có được không?" Thang Viên không trả lời câu hỏi của anh, chỉ giương mắt nhìn anh chăm chú: "Trở về đi!"
Viên Tiêu mê mang ngẩng đầu lên, nhất thời thu hết ánh mắt kinh hoảng của tên bị anh đánh, ánh mắt phẫn nộ của ông cụ cùng vẻ mặt kinh nghi của bạn học bên cạnh vào trong mắt, anh cúi đầu nhìn Thang Viên, tay cô đang chảy máu, nhưng cô lại giống như không thấy, đôi mắt bình tĩnh không nháy theo dõi anh, tựa như đang chờ đợi quyết định của anh.
Chưa bao giờ khủng hoảng như vậy, Viên Tiêu ôm chặt Thang Viên vào ngực, dường như sợ cô chạy mất, sắc mặt có chút trắng bệch: "Được, anh... Anh trở về với em." Anh ôm cô đứng lên, thân thể có hơi run rẩy, cánh tay vòng quanh cô không rời, có chút khó khăn biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Phía sau đám đông, người vừa bới móc câu chuyện khi nãy bụm mũi nói với người bên cạnh: "Như thế nào, hả giận chưa? Tớ đã đổ máu rồi này!"
Người bên cạnh hung hăng hít một hơi thuốc, nặng nề phun ra, cười lạnh nói: "Tớ còn nhớ rõ trận đòn năm đó!"
Bánh trôi nhỏ, bánh trôi nhỏ của anh… Viên Tiêu không khỏi buộc chặt cánh tay đang ôm lấy Thang Viên, Thang Viên bị anh ôm chặt đến phát đau, dường như anh muốn ép hết tất cả không khí trong phổi cô ra, hận không thể dung nhập cô vào trong xương máu của mình, trở thành một thể với anh.
Từ trước đến nay, anh đều là người thiết lập cạm bẫy, đứng ở một bên nhìn kẻ địch khổ sở giãy giụa trong đấy. Nhưng hôm nay, chỉ vì vài câu nói, anh liền mất khôn, lộ ra một mặt tàn bạo của chính mình.
Trầm mặc, trầm mặc đáng sợ, dọc theo đường đi, không ai mở miệng nói chuyện, cho đến khi Thang Viên phát hiện đường mà Viên Tiêu đang đi không phải là đường về nhà