Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341402

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1402 lượt.

ở càng lớn, dù ai nhìn thấy cũng không thể không than một tiếng ở trong lòng: bộ dáng đứa nhỏ này thật khiến người khác ưa thích. Cũng may, anh ấy không có việc gì, Thang Viên thở phào nhẹ nhõm. Miễn cưỡng áp chế nóng nảy trong lòng, cô nhẹ nhàng sờ đầu Viên Tiêu, nhìn vẻ mặt híp mắt hưởng thụ của anh, không khỏi cảm thấy ấm áp: "Sao lại bị thương?"
"Anh… Không sao, là, là anh không cẩn thận đụng trúng." Viên Tiêu cắn môi, ánh mắt lóe sáng, đầu cúi thấp xuống.
Làm sao Thang Viên lại không nhìn ra anh đang nói dối? Đứa nhỏ đơn thuần này ngay cả nói dối cũng không biết, cô đi đến bên cạnh anh, tựa đầu lên bả vai anh: "Viên Tiêu, nói thật với tớ, nếu không tớ sẽ đau lòng."
Viên Tiêu trầm mặc một hồi, sau đó ấp úng mở miệng: "Bị em trai đánh."
"Cái gì?" Thang Viên bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt vô cùng sắc bén: "Tại sao cậu ta lại đánh cậu?" Người mà cô cẩn thận che chở suốt bảy năm, sao có thể mặc cho người khác khi dễ như vậy.
"Anh… Cậu ta chán ghét anh, bởi vì bọn anh không cùng một mẹ."
Thang Viên nhất thời sững sờ, không cùng một mẹ? Nếu người kia là em trai của anh, như vậy nói cách khác, Viên Tiêu kỳ thật không có mẹ ruột? "Viên Tiêu, cậu…"
"Mẹ anh đã qua đời vào năm anh 7 tuổi." Viên Tiêu nặn ra một nụ cười yếu ớt, tay nắm Thang Viên từ từ buộc chặt: "Bánh trôi nhỏ, anh không có mẹ, đã sớm không còn… Có phải… Có phải em sẽ ghét bỏ anh hay không?"
Trong lòng Thang Viên đau nhói, chợt ôm lấy anh: "Không đâu, tớ sẽ không ghét bỏ cậu đâu." Thương cậu còn không kịp, làm sao lại ghét bỏ cậu chứ? Lòng cô tràn đầy thương tiếc đối với thiếu niên đơn thuần này, thế nên cô đã quên mất Viên Tiêu viện cớ gì để đeo sợi dây chuyền lên cổ cô kia. Thật lâu về sau, Thang Viên vô số lần nhớ lại tình cảnh ngày hôm nay, cũng sẽ tự hỏi trong lòng: nếu ngày đó cô cẩn thận hơn một chút thì kết quả giữa bọn họ sẽ ra sao. (các bạn còn nhớ anh ấy viện cớ gì k, “Mẹ tớ đi mua quần áo rút thưởng được tặng” ='>'>)
"Bánh trôi nhỏ, em thật tốt." Viên Tiêu đưa tay, đặt đầu Thang Viên lên ngực mình, giọng nói giả bộ đáng thương, ánh mắt lại tràn đầy châm chọc và kiên quyết. Anh chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày anh dùng người phụ nữ kia để đổi lấy sự đồng tình của bánh trôi nhỏ, không ngờ lại thành công thế này. Viên Tiêu nhếch môi cười lạnh, cái người mà anh gọi là mẹ đó cuối cùng cũng có một chút tác dụng.
Chỉ là, anh lừa dối cô như vậy, cô có đau lòng không?
"Bánh trôi nhỏ, nếu có một ngày anh giấu giếm em chuyện gì đó rất quan trọng, em sẽ thật đau lòng sao?"
"Ừ!" Thang Viên gật đầu không chút do dự, giọng nói tràn đầy kiên quyết.
"Vậy… Vậy, nếu sau khi em biết thì thế nào?" Giọng điệu Viên Tiêu có chút chua chát, lại có chút sợ hãi, nhưng lúc này làm sao Thang Viên có thể nghe ra?
"Tớ sẽ không tha thứ cho cậu, vĩnh viễn cũng không, tớ ghét nhất bị người khác lừa dối!" Thang Viên nói không chút do dự, giọng điệu thuần thục tựa như đã diễn luyện thật nhiều lần.
"Như vậy à…" Viên Tiêu lầm bầm trong miệng, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô, đôi mắt hiện đầy lo lắng. Vậy thì vĩnh viễn không cho cô cơ hội phát hiện, cho dù phát hiện, cô cũng đừng mơ thoát khỏi tay anh, coi như phải khóa, anh cũng muốn khóa cô ở bên người!



Đánh cuộc


Thật ra thì vết thương của Viên Tiêu cũng không quá nghiêm trọng, do bác sĩ thổi phồng lên mới phải ở lại bệnh viện theo dõi mấy ngày, Thang Viên nhìn người ngồi đầu giường vẫn vui vẻ hoạt bát như cũ trong lòng không khỏi nhẹ nhõm hơn, may mà anh không có việc gì. . . Trong ánh mắt luôn trầm tĩnh của cô bỗng xuất hiện một chút vui vẻ, nhìn Viên Tiêu tiếp tục gặm táo bỗng nhiên phát hiện ra, người quan trong của mình đời này lại là một thiếu niên đơn thuần, như vậy, cô có thể rũ bỏ tất cả khúc mắc trong lòng dũng cảm thử một lần nữa hay không?
"Bánh trôi nhỏ, em đang khóc ?." mắt to tròn chớp chớp, Viên Tiêu vừa gặm táo vừa như vô tâm nói.
"Cái... cái gì?"
Viên Tiêu vươn tay chỉ chỉ gương mặt của Thang Viên: "Chỗ này, chỗ này, còn có chỗ này đều có nước mắt, còn nữa, con mắt của em cũng hồng hồng."
"Khụ, đó là buổi tối ngủ không ngon giấc, cho nên mới. . ." Thang Viên mất tự nhiên ho khan một tiếng, xấu hổ đem tay Viên Tiêu từ trên mặt mình kéo xuống, tại sao cô lại quên sửa sang dung nhan trước khi đi vào chứ, đúng rồi! Cô còn chưa rửa mặt, tóc cũng chưa chải, nhìn cô bây giờ rất xấu phải không? Thang Viên bỗng nhiên từ trên giường đứng lên: "Tớ... tớ phải đi toilet."
"Vậy về sau em vẫn như vậy?"
"Làm sao có thể!" Giọng Viên Tiêu kiên quyết, mang theo 100% chắc chắn: "Em sẽ cho cô ấy thấy em thật sự, chỉ là bây giờ còn chưa đến lúc đó."
Viên Địch trầm mặc một chút mới nói tiếp: "Em có nghĩ tới, ngộ nhỡ cô ấy không chấp nhận em chân thật...em nên làm gì không?"
"Sẽ không!" Viên Tiêu chợt ngồi dậy, màu đen trong con ngươi xẹt qua một tia quyết liệt: "Tuyệt đối sẽ không!"
Viên Địch đẩy mắt kính, không có chuyện gì là tuyệt đối, em trai thông minh như vậy làm không biết đạo lý dễ hiểu này, ch