Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341427

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1427 lượt.

ẳng qua là không muốn tiếp nhận mà thôi. Anh không lên tiếng nữa, chỉ tập trung lái xe, hai người tiêp tục im lặng, cho đến khi về nhà.
Thang Viên sau khi về nhà liền bị mẹ Thang hỏi han, thiếu điều tự mình xách đồ đến nhà thăm Viên Tiêu, Thang Viên bỗng buồn bực, Viên Tiêu chỉ ở nhà cô một buổi sáng làm sao lại khiến mẹ cô thích như vậy ?
Cô không biết, tiểu tử Viên Tiêu này am hiểu nhất là giả bộ dễ thương, huống chi mẹ Thang lại là bà chủ gia đình điển hình, rất dễ dàng có ấn tượng tốt với loại con trai kiểu này, cho nên Viên Tiêu dễ dàng bắt sống trái tim mẹ Thang. Thang Viên đành phải vừa bảo đảm Viên Tiêu không có việc gì, vừa buồn bực nghe mẹ mình nói cái gì "Tìm được nam nhân tốt thì mau gả đi" Đứa nhỏ "Viên Tiêu này là một đứa bé ngoan" các loại.
Thật ra thì. . .Viên Tiêu mới là con ruột của mẹ, đúng không? Nhất định là như vậy!
Thật vất vả thoát khỏi mẹ Thang càu nhàu, Thang Viên đang chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi một chút liền nhận được điện thoại của lớp trưởng trường cấp 3. Thang Viên nhận điện thoại có chút giật mình, 3 năm cấp 3, trừ Viên Tiêu, hầu như cô không cùng bạn học lui tới, cậu ta từ chỗ nào tìm được số điện thoại của cô?
"Thang Viên, đầu năm bạn học cấp 3 định họp mặt ở nhà hàng hải sản, cậu cũng tới nhé!"
Gặp mặt bạn học? Thang Viên bĩu môi, những bạn học cấp 3 kia tên gì cô đã sớm quên, vả lại cô cũng không quen biết nhiều, đi làm gì? Cô há miệng vừa định từ chối liền bị bên kia cắt đứt: "Thầy chúng ta sức khỏe gần đây không tốt lắm. . . Mọi người mới muốn tổ chức buổi gặp này, nếu cậu không có chuyện thì cố gắng đến tham gia đi."
Tại sao có thể như vậy? Cô cầm điện thoại trợn to hai mắt không thể tin được, trước mắt hiện ra quang cảnh lớp mười hai năm ấy, lão đầu khỏe mạnh đứng trước tấm bảng đen sung sướng giảng bài, lớn tiếng nói: "Các em nếu không cố gắng sẽ không kip !" Lão đầu luôn luôn chăm sóc cô, luôn nói cô sau này có tiền đồ tại sao lại đột nhiên gục xuống ? Ánh mắt của Thang Viên có chút ướt át, mở miệng mới phát hiện ra giọng nói mình đã khô khốc: "Tớ sẽ đi, mấy giờ vậy?"
"Chín giờ sáng."
Cúp điện thoại, Thang Viên đã không còn buồn ngủ, dù thế nào cũng không nghĩ ra lão đầu đã dạy cô tất cả đều phụ thuộc vào chính mình có một ngày sẽ bị bệnh. Số phận, luôn thích trêu đùa cuộc đời con người, chỉ là có người bị tan xương nát thịt, có người lại chỉ chịu vài vết thương nhẹ. Cứ lặp đi lặp lại ngẫu nhiên như vậy, cuộc sống này mấy ai có thể nắm chắc đây? Thang Viên lau khóe mắt ướt át, trong lòng phiền muộn nhiều hơn.
Buổi tối hôm đó, Viên Tiêu gọi điện thoại tới hỏi cô muốn đi họp mặt bạn học phải hay không, Thang Viên gật đầu nói nhất định sẽ đi, Viên Tiêu giống như có chút không tình nguyện, nhưng Thang Viên đã quyết tâm muốn đi, cho dù anh nói thế nào đều không thay đổi ý định, cuối cùng vẫn là Viên Tiêu thỏa hiệp, nói buổi sáng đầu năm sẽ tới đón cô. Thang Viên không hề nghĩ ngợi liền đồng ý, dưới tình huống tên bạn học cấp ba cũng không nhớ, nếu đi cùng Viên Tiêu hiển nhiên sẽ không lúng túng như vậy.
Sáng sớm đầu năm, Thang Viên an vị trên xe Viên Tiêu đến nhà hàng hải sản, bọn họ sát thời gian mới đi, cho nên khi đến trên căn bản mọi người đã tới đầy đủ. Thang Viên vào phòng vừa liếc mắt liền thấy lão đầu, lão đầu hôm nay cực kỳ vui mừng, mặt mày hồng hào, bị mấy học trò vây quanh, trên mặt đầy thỏa mãn. Chưa từng thấy qua một lão đầu như vậy, ở trong ấn tượng của Thang Viên ông lúc nào cũng nghiêm túc, nghiêm mặt, nhưng hôm nay, lại cười vui vẻ như vậy, lần sau gặp lại, không biết còn có thể nhìn thấy nụ cười này hay không. Thang Viên hít mũi một cái, đi tới rất cung kính gọi một tiếng “Thầy ơi”.
Lão đầu nhìn thấy cô ánh mắt nhất thời sáng lên, vội vàng lôi kéo cô lại hỏi thăm tình huống gần đây, không cần chi tiết, chỉ cần Thang Viên nói, ông liền nghe say sưa ngon lành, nơi nào có bộ dáng thầy giáo nghiêm khắc nhất Trường Số 1 năm đó ? Số bạn học còn lại mặc dù đều đã lâu không gặp, nhưng tất cả mọi người ở trong xã hội lăn lộn thời gian dài như vậy, làm sao để không khí lúng túng. Ồn ào rối rít kể chuyện xưa thầy giáo thiên vị Thang Viên, hôm nay vẫn như vậy.
Lão đầu cười cực kỳ hiền lành, vỗ vỗ bả vai Thang Viên: "Thầy chính là thích tính cách này của Thang Viên, không kiêu căng, không ương ngạnh, là một cô gái tốt !"
"Cô nương tốt như vậy, không biết cuối cùng sẽ tiện nghi cho tên nào?" Người đàn ông một bên cười mập mờ.
"Ai, đúng rồi, cậu còn nhớ đánh cuộc ban đầu của chúng ta hay không ?" Trong đám người chợt truyền ra một giọng nam. Viên Tiêu ở bên trong lòng thầm kêu một tiếng không ổn, vội vàng níu người kia lại muốn hắn câm miệng, ai biết ngăn được người này lại không ngăn được người khác.
"Đúng vậy, còn có Viên Tiêu, Viên Tiêu có tới không? A, Viên Tiêu cậu đây rồi, ban đầu chúng ta đánh cuộc không có kết quả, hiện tại cậu còn liên lạc cùng Thang Viên không ?"
Thang Viên khẽ cau lông mày, không biết bọn họ đang nói cái gì: "Các cậu đang nói cái gì?"
"Hắc, đúng rồi, Thang Viên vẫn không biết, là được


The Soda Pop